Mẹ chồng nấu cho bát canh cua, con dâu vừa ngửi đã bỏ chạy, kỳ lạ bà không giận mà còn mừng như trúng số

Chỉ vì bát canh mẹ chồng nấu trong ngày về quê, tôi bất ngờ trở thành tâm điểm của cả mâm cơm.

Tôi năm nay 28 tuổi, làm việc tại Hà Nội. Quê chồng cách nơi hai đứa sống hơn 100km nên bình thường chúng tôi chỉ về thăm bố mẹ vào cuối tuần hoặc những dịp nghỉ dài.

Dịp lễ năm nay, biết con dâu về, mẹ chồng chuẩn bị rất nhiều món ngon. Bà còn gọi điện từ hôm trước hỏi tôi thích ăn gì. Tôi chẳng ngại ngần nói ngay canh cua rau đay, cà pháo vì đó vốn là món khoái khẩu.

Trưa hôm ấy, cả nhà vừa ngồi xuống mâm, mẹ đã vui vẻ múc cho tôi một bát canh cua đầy. “Con thích món này nhất còn gì, mẹ để phần nhiều gạch cua cho đấy”.

Nhưng vừa đưa bát canh lên gần mặt, một mùi tanh bất ngờ xộc vào mũi khiến cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi vội đặt bát xuống, chạy thẳng vào nhà vệ sinh nôn. Cả nhà ngơ ngác.

Ảnh minh hoạ.

Chồng chạy theo hỏi có phải tôi say xe hay đau bụng không. Tôi cũng nghĩ chắc do quãng đường về quê hôm đó đông, ngồi ô tô lâu nên mệt. Sau khi súc miệng, tôi quay lại bàn ăn nhưng vừa nhìn thấy bát canh cua lại thấy buồn nôn.

Mẹ chồng không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Một lúc sau, bà hỏi nhỏ: “Tháng này con có kinh chưa?”.

Tôi sững người. Câu hỏi ấy khiến tôi chợt nhớ kỳ kinh của mình hình như đã chậm hơn một tuần. Gần đây tôi cũng thường xuyên buồn ngủ, sáng dậy mệt mỏi nhưng cứ cho rằng do công việc bận rộn trước kỳ nghỉ lễ.

Chồng nghe mẹ hỏi thì bật cười, còn trêu: “Mẹ mong cháu quá nên cái gì cũng nghĩ thành có bầu”. Không ngờ mẹ chồng lập tức bảo anh đi mua que thử thai.

Tôi vừa ngại vừa buồn cười nhưng cuối cùng vẫn nghe lời. Chồng đi một lúc rồi trở về với tận ba chiếc que thử, còn thì thầm rằng mua nhiều để “kiểm tra cho chắc”.

Kết quả đầu tiên hiện lên hai vạch. Tôi ngồi trong nhà vệ sinh nhìn mãi, tim đập thình thịch. Thử thêm lần nữa vẫn là hai vạch rõ ràng.

Khi tôi bước ra đưa que thử cho chồng, người vừa cười đùa lúc trước bỗng đứng im. Anh nhìn tôi rồi nhìn hai vạch, hỏi đi hỏi lại: “Thật à em?”.

Ảnh minh hoạ.

Mẹ chồng tôi cười tươi rồi lập tức bê bát canh cua khỏi mâm, bảo tôi thấy món gì khó chịu thì không cần cố ăn. Bà còn trách con trai từ giờ phải để ý vợ hơn, đừng để tôi làm việc quá sức. "Mẹ mừng quá sắp có cháu ẵm rồi, vậy là nhà ta kỳ này hạnh phúc còn hơn trúng số". Cả nhà nghe thì rộ lên chúc mừng khiến tôi chỉ biết cười.

Hôm sau trở lại Hà Nội, vợ chồng tôi đi kiểm tra. Bác sĩ xác nhận tôi đã mang thai những tuần đầu. Mọi thứ vẫn còn rất sớm nhưng kết quả ấy đủ khiến hai đứa lâng lâng suốt cả ngày.

Trên đường về, chồng cứ cầm tờ giấy khám xem mãi. Người từng nói muốn tích góp thêm vài năm mới sinh con giờ lại bắt đầu tính chuyện dọn lại phòng, tìm hiểu đồ dùng cho trẻ sơ sinh.

Tôi gọi điện báo tin cho mẹ chồng. Bà cười bảo đã đoán ra ngay từ lúc thấy tôi bỏ chạy khỏi mâm cơm.

Sau chuyện ấy, tôi mới hiểu kế hoạch đôi khi chẳng theo đúng những gì mình tính toán. Chúng tôi từng nghĩ phải chuẩn bị thật đầy đủ mới có thể đón một đứa trẻ, nhưng khi con bất ngờ xuất hiện, cảm giác đầu tiên lại không phải lo lắng về tiền bạc hay những dự định còn dang dở.

Đó là niềm vui. Còn mẹ chồng vẫn thường trêu rằng sau này nhất định phải kể cho cháu nghe: người đầu tiên phát hiện ra sự có mặt của con không phải bố mẹ, mà chính là bà nội, nhờ một bát canh cua con dâu chưa kịp ăn thì đã bỏ chạy.

* Tâm sự từ độc giả: haingan...

Với nhiều phụ nữ, những cơn buồn nôn bất chợt hay cảm giác khó chịu trước một mùi hương quen thuộc có thể là tín hiệu đầu tiên khiến họ nghĩ đến chuyện mình đã mang thai. Bên cạnh trễ kinh, căng tức ngực, mệt mỏi, buồn ngủ, đi tiểu thường xuyên…, buồn nôn và nôn do ốm nghén là một trong những biểu hiện thường gặp trong giai đoạn đầu thai kỳ.

Bỗng nhạy mùi, buồn nôn: Dấu hiệu sớm báo mẹ có “tin vui”

Ốm nghén thường bắt đầu trong những tuần đầu mang thai, phổ biến vào khoảng tuần thứ 4 - 7 và thường rõ rệt hơn trong tam cá nguyệt thứ nhất. Một số mẹ chỉ hơi buồn nôn, trong khi người khác trở nên đặc biệt nhạy cảm với mùi thức ăn, nước hoa, khói thuốc hoặc thậm chí những món mình từng rất yêu thích. Dù thường được gọi là “nghén buổi sáng”, cảm giác này thực tế có thể xuất hiện vào bất cứ thời điểm nào trong ngày.

Nguyên nhân chính xác của ốm nghén chưa được lý giải hoàn toàn, nhưng những biến động hormone mạnh mẽ khi thai kỳ bắt đầu được cho là có vai trò quan trọng. Nồng độ hCG tăng nhanh cùng với sự thay đổi của estrogen, progesterone và hoạt động của hệ tiêu hóa có thể góp phần gây cảm giác buồn nôn. Khứu giác của mẹ bầu cũng có thể trở nên nhạy hơn, khiến một số mùi bình thường trước đây bỗng trở thành “khắc tinh”.

Tuy nhiên, buồn nôn không phải căn cứ để khẳng định chắc chắn một người đã mang thai. Các vấn đề tiêu hóa, căng thẳng, thiếu ngủ hoặc nhiều nguyên nhân khác cũng có thể gây triệu chứng tương tự. Khi buồn nôn đi kèm trễ kinh và những dấu hiệu nghi ngờ có thai khác, chị em có thể sử dụng que thử thai đúng thời điểm và thăm khám để xác nhận.

Ngược lại, không bị nghén cũng không đồng nghĩa thai kỳ có bất thường. Mỗi người có một trải nghiệm mang thai khác nhau; có mẹ nghén dữ dội nhưng cũng có người trải qua những tháng đầu khá nhẹ nhàng.

Làm gì để những ngày ốm nghén dễ chịu hơn?

Mẹ bầu có thể chia nhỏ các bữa ăn thay vì cố ăn quá nhiều cùng lúc, đồng thời tránh để bụng quá đói. Những món nhiều dầu mỡ, quá cay hoặc có mùi khiến cơ thể khó chịu nên tạm thời hạn chế; thay vào đó, hãy lựa chọn thực phẩm dễ ăn và phù hợp với khả năng dung nạp của mình.

Uống đủ nước cũng rất quan trọng. Nếu uống nhiều cùng lúc dễ gây buồn nôn, mẹ có thể nhấp từng ngụm nhỏ và chia đều trong ngày. Nghỉ ngơi đầy đủ, tránh môi trường nóng bức và hạn chế tiếp xúc với những mùi kích thích cũng có thể giúp giảm cảm giác khó chịu. Gừng có thể hỗ trợ giảm buồn nôn ở một số thai phụ, nhưng thuốc chống nôn hoặc các sản phẩm bổ sung nên được sử dụng theo tư vấn của nhân viên y tế.

Phần lớn tình trạng ốm nghén sẽ dần cải thiện khi thai kỳ tiến triển. Tuy nhiên, nếu mẹ nôn liên tục, không thể giữ được thức ăn hoặc nước uống, sụt cân, chóng mặt, tiểu ít hay có dấu hiệu mất nước, cần đi khám sớm. Đây có thể là tình trạng nôn nghén nặng, cần được theo dõi và điều trị thay vì cố gắng chịu đựng tại nhà.