Cựu vô địch lâm thời UFC Dustin Poirier vừa chính thức lên tiếng về vụ bê bối say xỉn và có hành vi thiếu chuẩn mực tại sân bay Atlanta. Thông qua cuộc phỏng vấn mới nhất, "The Diamond" không chỉ gửi lời xin lỗi chân thành đến lực lượng an ninh mà còn hé lộ góc khuất xót xa về mặt tâm lý đằng sau ánh hào quang. Sự việc gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về những vết thương tinh thần mà các võ sĩ đỉnh cao phải gánh chịu.

Trong thế giới khắc nghiệt của MMA chuyên nghiệp, Dustin Poirier luôn được giới mộ điệu định hình là một "quý ông" đích thực, một người đàn ông của gia đình với những hoạt động thiện nguyện không ngừng nghỉ. Tuy nhiên, hình tượng rực rỡ ấy đã bị phủ lên một bức màn xám xịt sau sự cố anh bị bắt vì tội say xỉn nơi công cộng vào đúng Ngày của Cha. Dù từ chối xem lại đoạn video camera hành trình ghi cảnh bản thân có những hành vi mất kiểm soát và đe dọa cảnh sát, Poirier thừa nhận rằng anh hoàn toàn sai trong câu chuyện này.
Sự ân hận và lời cảm ơn dành cho người thực thi pháp luật
Xuất hiện trên chương trình The Diary of a CEO, tay đấm lừng danh một thời đã có những trải lòng mang đậm tính phản tỉnh. Anh cố gắng xâu chuỗi lại những mảnh ký ức chắp vá của một ngày tồi tệ.
"Có lẽ nhân viên quầy vé thấy tôi đang say bỉ tỉ nên đã chặn lại và bảo rằng 'Không, anh không thể lên máy bay đâu', và mọi rắc rối chắc đã bắt đầu từ đó. Thú thật là tôi không nhớ rõ. Nhưng tôi thực sự muốn gửi lời xin lỗi đến các nhân viên sân bay ngày hôm đó và cả lực lượng cảnh sát vì đã phải chịu đựng bộ dạng tồi tệ của tôi," Poirier bộc bạch.
Dưới góc độ của một người làm chuyên môn lâu năm, điều đáng ghi nhận nhất ở Poirier trong sự việc này là thái độ dám đối diện với cái sai của mình, thay vì tìm cách đổ lỗi cho hoàn cảnh. Đỉnh điểm của sự hối lỗi là khao khát được trực tiếp nói lời cảm ơn viên cảnh sát đã khống chế anh.
"Tôi đã nhờ luật sư của mình ở Atlanta tìm cách xin thông tin của viên cảnh sát đó, địa chỉ nhà hay số điện thoại cũng được, để tôi có thể viết một bức thư hoặc gọi điện thoại trực tiếp. Tôi chỉ muốn nói với anh ấy rằng anh ấy đã xử lý một kẻ trong tình trạng tồi tệ như tôi quá xuất sắc và chuyên nghiệp. Anh ấy thực sự tuyệt vời. Mọi chuyện đáng ra đã có thể tồi tệ hơn rất nhiều. Tôi chỉ muốn cảm ơn anh ấy mà chưa có cơ hội thực hiện."
Sự chuyên nghiệp của lực lượng an ninh là thứ đã cứu vớt danh tiếng và cả sự tự do của Poirier. Bản thân tay đấm này nhận thức rất rõ rằng, nếu ngày hôm đó anh gặp phải một sĩ quan nóng tính hoặc muốn chơi ngông để nổi tiếng, anh có thể đang phải đối mặt với những cáo buộc hình sự cực kỳ nghiêm trọng, đẩy vợ con vào một bi kịch không đáng có.
Bóng đen tâm lý và giọt nước tràn ly trong Ngày của Cha
Để hiểu rõ căn nguyên của hành vi bộc phát này, chúng ta cần nhìn sâu hơn vào nội tâm của một võ sĩ. Sau những trận chiến đẫm máu trên sàn octagon, họ vẫn là những con người bình thường với những tổn thương sâu sắc từ quá khứ. Với Poirier, bóng ma tâm lý mang tên "người cha nghiện rượu" vẫn luôn đeo bám anh dai dẳng.
Sự cố xảy ra vào đúng Ngày của Cha khi Poirier đang trên đường đi làm xa nhà. Cảm giác cô đơn và những dòng suy nghĩ ám ảnh về người cha tệ bạc đã trở thành chất xúc tác đẩy anh vào vòng xoáy của ma men.
"Ông ấy đã tự tay phá nát những cuộc hôn nhân của mình, đập tan tình bạn, chà đạp lên mối quan hệ với gia đình và chính những đứa con ruột. Cả hai đứa con không thèm nhìn mặt ông ấy nữa. Ông ấy vào tù ra tội không biết bao nhiêu lần chỉ vì ma men, và hiện tại thì đang sống lang thang ngoài đường. Tôi đã cố gắng dang tay cứu vớt, nhưng rồi ông ấy lại quay về với bãi rác đường phố. Cảm giác như ông ấy cự tuyệt mọi sự giúp đỡ vậy."
Poirier chia sẻ thêm với giọng chùng xuống, chất chứa nỗi tuyệt vọng của một người con không thể cứu được cha mình. Khi những nỗi đau bủa vây, anh đã tìm đến rượu tại sân bay như một lối thoát tạm thời, dù bản thân đang trong quá trình điều trị tâm lý từ nhiều năm nay. Đó là một minh chứng đau lòng cho thấy, rượu chưa bao giờ là liều thuốc giải cứu tâm hồn, đặc biệt là trong những lúc tinh thần con người ta chạm đáy.
Cái giá phải trả và quyết định không nhìn lại vết nhơ
Hiện tại, Poirier vẫn đang chờ đợi phiên tòa đầu tiên liên quan đến sự cố này. Theo luật của bang Georgia, tội say xỉn nơi công cộng có thể đối mặt với mức án lên tới một năm tù giam hoặc khoản tiền phạt 1.000 USD, hoặc phải chịu cả hai hình phạt. Tuy nhiên, bản án lương tâm có lẽ mới là thứ giằng xé anh nhiều nhất.
Dù đoạn video bắt giữ lan truyền chóng mặt trên mạng xã hội, võ sĩ sinh ra ở Louisiana kiên quyết từ chối việc chứng kiến khoảnh khắc tồi tệ nhất của cuộc đời mình.
"Vợ tôi đã xem nó, bạn tôi cũng đã xem, qua lời kể của họ thì tôi cũng tự chắp vá được bức tranh toàn cảnh rồi. Tôi không muốn xem nó, thực sự không muốn. Thấy bản thân mình trong bộ dạng thảm hại đó, xúc phạm cảnh sát, xúc phạm nhân viên sân bay, tự chà đạp chính mình và bôi nhọ danh dự gia đình, tôi không nghĩ việc xem lại thứ đó sẽ giúp ích được gì. Nó chỉ dìm tôi xuống sâu hơn thôi."
Hành trình của Dustin Poirier là một bài học đắt giá về sức mạnh của sức khỏe tinh thần và sự mong manh của con người trước những tổn thương thế hệ. Trượt ngã là điều không ai mong muốn, nhưng cách "The Diamond" thẳng thắn nhận lỗi và đối diện với hậu quả cho thấy cốt cách của một chiến binh thực thụ, không chỉ trong lồng sắt mà còn trên trường đời đầy rẫy chông gai.