Tôi hối hận vì đã "lột sạch" tiền của chồng, giá như thời gian quay lại, tôi sẽ làm khác

Tôi từng nghĩ giữ hết tiền của chồng là cách giữ chồng. Nhưng càng siết chặt, cuộc hôn nhân càng ngột ngạt. Đến khi mọi thứ đi quá xa, tôi mới nhận ra có những thứ mất đi không phải vì tiền.

Tháng nào cũng vậy, đến ngày lương, chồng tôi đi làm về, vừa thay quần áo xong là tôi hỏi: "Tháng này lĩnh được bao nhiêu?". Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại đến mức thành thói quen của cả hai. Anh rút ví, đưa hết. Tôi cầm lấy, đếm cẩn thận, rồi cất vào ngăn tủ.

Ngày ấy, tôi thật sự tin mình đang làm điều đúng.

Tôi nghĩ phụ nữ giữ tiền là giữ gia đình. Tôi nghĩ đàn ông ra ngoài có tiền trong túi dễ sinh hư. Tôi nghĩ chỉ cần anh không có tiền thì sẽ chẳng ai để mắt tới. Tôi còn tự an ủi: "Đàn ông không tiền, ai thèm?".

Giờ nghĩ lại, có lẽ sai lầm lớn nhất của tôi là dùng sự kiểm soát để đổi lấy cảm giác an toàn.

Có tiền nhưng không dám tiêu

Những tháng đầu, mọi thứ rất bình thường. Chồng tôi cũng chẳng phản ứng gì. Anh vốn hiền, ít nói, lương đưa vợ giữ chắc cũng là chuyện nhiều gia đình làm.

Nhưng dần dần, tôi nhận ra anh thay đổi.

Có hôm anh đi làm về bảo: "Cho anh xin ít tiền đổ xăng". Hôm thì: "Mai công ty liên hoan, đưa anh ít tiền". Có lần lại: "Anh muốn mua đôi giày đi làm".

Lần nào tôi cũng hỏi rất kỹ. Mua gì, bao nhiêu, cần không, sao phải mua?

Tôi không biết từ lúc nào, mỗi lần xin tiền vợ, mặt anh lại đầy ngại ngùng.

Có những hôm tôi bảo: "Đôi giày cũ đi được mà". Hay: "Liên hoan thì đi cho có mặt thôi, cần gì đóng nhiều".

Tôi đã từng lột sạch tiền của chồng
Tôi đã từng lột sạch tiền của chồng

Anh im lặng.

Lúc ấy tôi thấy mình tiết kiệm giỏi, biết vun vén. Tôi không thấy trong sự im lặng đó, lòng tự trọng của một người đàn ông đang bị bào mòn từng chút.

Ra ngoài ngày càng thu mình

Rồi tôi bắt đầu nghe bạn bè anh đùa.

Một lần đi ăn cùng nhóm, có người cười: "Muốn rủ ông này khó lắm, phải xin ngân sách vợ trước". Người khác tiếp lời: "Đàn ông gì trong túi lúc nào cũng trống trơn".

Mọi người chỉ trêu vui.

Nhưng tôi thấy chồng cười rất gượng.

Từ đó anh ít tụ tập hơn. Bạn bè gọi cà phê, anh từ chối. Rủ gặp mặt, anh bảo bận. Dần dần, anh chỉ đi làm rồi về nhà.

Tôi từng nghĩ vậy là tốt. Chồng không nhậu nhẹt, không giao du linh tinh.

Nhưng về sau tôi mới hiểu, không phải anh không muốn đi. Chỉ là một người đàn ông bước ra ngoài mà trong túi gần như chẳng có đồng nào sẽ thấy rất khó xử. 

Đàn ông đôi khi không cần nhiều tiền. Họ cần cảm giác mình chủ động, tự tin và có chút thể diện.

Mà tôi lại lấy mất điều đó.

Ngay cả những chuyện nhỏ cũng thành áp lực

Có lần chồng sang nhà ngoại một mình vì tôi bận việc.

Về đến nhà, anh ngồi im rất lâu rồi mới nói: "Anh ngại lắm".

Cứ tưởng thế là quản được chồng hoá ra lại là làm tổn hại cuộc hôn nhân của mình
Cứ tưởng thế là quản được chồng hoá ra lại là làm tổn hại cuộc hôn nhân của mình

Hóa ra hôm đó mẹ tôi giữ anh ở lại ăn cơm, trong lúc đang nấu cơm, mẹ cần đi mua thêm mấy thứ gia vị mà mẹ quên. Nhưng anh không dám nhận lời vì lúc đó trong túi không có tiền.

Tôi nghe xong vẫn nghĩ đơn giản: "Có gì đâu".

Nhưng rồi đến lượt mẹ chồng nói.

Bà trách tôi trước mặt anh: "Đàn ông đi ra ngoài mà trong người không có nổi ít tiền thì còn ra thể thống gì nữa, tụ tập nhậu nhẹt bạn bè thì không tốt nhưng đôi khi gặp gỡ mới tạo cơ hội".

Tôi thấy chồng cúi đầu im lặng.

Lần đầu tiên tôi chợt nhận ra anh không còn là người đàn ông tự tin như trước.

Anh bắt đầu ngại va chạm, ngại giao tiếp, ngại quyết định. Có việc gì cũng nhìn sắc mặt tôi trước.

Người ta thường sợ đàn ông gia trưởng.

Nhưng có lẽ một người đàn ông mất hết bản lĩnh cũng là điều đáng sợ.

Tôi giữ được tiền, nhưng đánh mất chồng

Rồi điều tôi sợ nhất cuối cùng vẫn xảy ra.

Tôi phát hiện chồng có người khác.

Lúc ấy tôi sốc, giận dữ, đau đến phát run. Tôi nghĩ mình đã hy sinh, đã giữ chặt từng đồng vì gia đình, vậy tại sao anh vẫn phản bội?

Nhưng rồi sự thật khiến tôi chết lặng.

Người phụ nữ đó không giàu có gì ghê gớm. Chỉ là cô ấy đối xử với anh khác tôi.

Đi ăn, cô ấy trả tiền. Đi uống nước, cô ấy chủ động thanh toán. Cô ấy mua cho anh vài món đồ nhỏ. Cô ấy không hỏi anh tiêu gì, không kiểm soát từng khoản.

Tôi nghe mà thấy nghẹn.

Tôi từng nghĩ đàn ông có tiền mới dễ có bồ.

Nhưng hóa ra một người đàn ông thiếu cảm giác được tôn trọng, được tự chủ và được nhìn nhận như một người trưởng thành cũng có thể lạc khỏi gia đình.

Tôi không bênh vực sự phản bội. Sai là sai.

Nhưng nhìn lại, tôi hiểu cuộc hôn nhân của mình đã xuất hiện những vết nứt từ rất lâu.

Bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn thấy đau lòng khi nhớ hình ảnh chồng đứng trước mặt vợ, muốn tiêu vài đồng cũng phải chìa tay xin. Tôi từng tưởng mình đang giữ chặt gia đình. Nhưng hóa ra có những thứ càng siết càng dễ vuột khỏi tay.

Tiền có thể giữ trong tủ. Nhưng lòng tự trọng, sự tin tưởng và cảm giác được tôn trọng của một người, một khi mất đi, rất khó lấy lại như ban đầu. 

Giá như cho tôi được quay lại, tôi sẽ làm khác.

Tôi sẽ vẫn giữ tiền của chồng nhưng là phần lớn, còn sẽ chủ động để chồng có khoản ra ngoài. Tiền đó là do anh kiếm, anh có quyền được tiêu chứ.