Đó cũng chính là ngày chồng tôi phải lên đường đi công tác đột xuất. Khi bác sĩ thông báo tôi có dấu hiệu chuyển dạ sớm hơn dự kiến gần một tuần, anh đang tất bật chuẩn bị hành lý.
Chuyến công tác lần đó là nhiệm vụ quan trọng mà công ty giao gấp, nếu từ chối sẽ ảnh hưởng đến cả dự án nhiều tháng trời. Nhìn bụng bầu vượt mặt của tôi, anh đứng ngồi không yên, thậm chí còn tính gọi điện xin hủy chuyến.
Nhưng chính tôi là người động viên chồng đi.
"Tới lúc sinh em đã có bố mẹ hai bên, có cô giúp việc, có bảo mẫu rồi. Anh đừng lo".
Thực ra trước khi đi, anh đã chuẩn bị cho mẹ con tôi mọi thứ từ A đến Z. Tủ lạnh chất đầy thực phẩm. Bảo mẫu được thuê từ trước. Bố mẹ hai bên thay nhau túc trực. Anh còn dặn dò từng người trong gia đình chăm sóc tôi như thế nào. Thế nhưng dù chuẩn bị kỹ đến đâu, việc sinh con mà thiếu chồng bên cạnh vẫn để lại trong lòng tôi một khoảng trống khó diễn tả.
Con trai chào đời khỏe mạnh, nặng hơn 3,5kg.
Lúc được đẩy ra khỏi phòng sinh, việc đầu tiên tôi làm là gọi video cho chồng. Ở đầu dây bên kia, anh vừa cười vừa khóc khi nhìn thấy con trai đỏ hỏn đang nằm cạnh mẹ.
"Tội nghiệp con trai của bố, bố chưa được bế con".
Nghe câu đó, tôi cũng bật khóc theo.

Ảnh minh hoạ.
Những ngày đầu sau sinh trôi qua khá êm đềm. Gia đình chăm sóc chu đáo, con ngoan, ăn ngủ tốt. Ai cũng bảo tôi thật may mắn. Nhưng không ai biết rằng trong lòng tôi đang dần thay đổi. Tôi trở nên nhạy cảm một cách bất thường.
Chỉ cần nhìn thấy những gia đình khác có chồng bên cạnh chăm vợ sinh con là tôi lại tủi thân. Đêm đến, khi con ngủ say, tôi thường nằm một mình rồi bật khóc. Nhiều hôm chồng gọi điện về, tôi vẫn cố cười nói bình thường. Nhưng sau khi tắt máy, nước mắt cứ tự động chảy xuống.
Tôi bắt đầu lo sợ. Sợ mình không đủ tốt để làm mẹ. Sợ con thiếu tình cảm của bố. Sợ bản thân đang trở thành gánh nặng cho mọi người.
Có hôm tôi ôm con ngồi hàng giờ mà không nói gì. Có hôm chỉ vì con quấy khóc lâu hơn bình thường mà tôi cảm thấy bất lực đến mức muốn khóc theo. Mẹ tôi là người đầu tiên nhận ra điều bất thường.
Bà nhẹ nhàng hỏi han, động viên rồi khuyên tôi nên gặp chuyên gia tâm lý để được hỗ trợ. Ban đầu tôi từ chối vì nghĩ mình chỉ mệt mỏi sau sinh. Nhưng càng về sau, cảm giác buồn bã và cô đơn càng rõ rệt. Cuối cùng, cả gia đình quyết định mời một chuyên gia tâm lý đến nhà tư vấn.
Những buổi trò chuyện giúp tôi hiểu rằng mình đang có dấu hiệu trầm cảm sau sinh mức độ nhẹ. Chuyên gia giải thích rằng việc thay đổi nội tiết tố, thiếu ngủ và cảm giác cô đơn khi chồng vắng mặt là những nguyên nhân phổ biến khiến nhiều phụ nữ rơi vào trạng thái này.
Điều quan trọng nhất là không được giấu cảm xúc. Tôi bắt đầu học cách chia sẻ nhiều hơn với gia đình và với chồng.
Trong khi đó, ở nơi công tác, chồng tôi cũng không hề dễ chịu. Anh liên tục gọi điện về nhà, tranh thủ mọi thời gian rảnh để nhìn mặt con qua màn hình điện thoại. Nhiều lần anh bảo chỉ muốn bỏ hết công việc để chạy về.

Ảnh minh hoạ.
Thế rồi sau hai tuần xa nhà, anh bất ngờ hoàn thành dự án sớm hơn dự kiến. Anh quyết định giữ bí mật với tất cả mọi người và đặt vé máy bay về ngay trong đêm để tạo bất ngờ cho vợ.
Sáng hôm đó, tôi đang ngồi trong phòng cùng chuyên gia tâm lý như lịch hẹn thường lệ. Bỗng ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Tôi không để ý vì nghĩ là mẹ hoặc cô giúp việc.
Cánh cửa phòng khẽ mở. Đúng lúc đó, vị chuyên gia đang nhẹ nhàng nói với tôi: "Em không cần phải cố gắng trở thành người mẹ hoàn hảo. Em chỉ cần khỏe mạnh và yêu thương con là đủ rồi".
Một giọng nói lạ vang lên khiến người đàn ông đứng ngoài cửa khựng lại. Tôi ngẩng đầu lên. Và nhìn thấy chồng. Anh đứng chết lặng vài giây, gương mặt biến sắc.
Có lẽ trong đầu anh vừa xuất hiện đủ loại suy nghĩ khi nghe thấy một giọng đàn ông trong phòng vợ. Nhưng chưa đầy một phút sau, khi hiểu ra mọi chuyện, anh lao thẳng tới ôm lấy hai mẹ con.
"Tại sao em không nói với anh sớm hơn?", anh nói. Tôi bật khóc nức nở. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, tôi khóc trong vòng tay chồng. Anh cũng khóc.
Sau hôm đó, chồng xin làm việc từ xa thêm một thời gian để ở bên mẹ con tôi. Mỗi ngày anh đều phụ thay tã, pha sữa, bế con ngủ và cùng tôi trò chuyện rất nhiều.
Nhờ sự đồng hành của gia đình và sự hỗ trợ đúng lúc từ chuyên gia tâm lý, tinh thần tôi dần ổn định trở lại. Bây giờ nhìn con trai ngủ ngoan trong vòng tay bố, tôi mới hiểu rằng điều đáng sợ nhất không phải là những ngày sinh con thiếu chồng bên cạnh. Mà là khi người phụ nữ phải âm thầm chịu đựng mọi cảm xúc tiêu cực một mình.
May mắn thay, tôi đã không phải đi qua quãng thời gian đó một mình. Và con trai tôi, ngay từ những ngày đầu đời, đã được lớn lên trong tình yêu thương trọn vẹn của cả gia đình.
* Tâm sự từ độc giả: anhdao...