Ba tháng sau, anh chính thức trở thành chủ nhân Quả bóng vàng châu Âu (Ballon d'Or) ở tuổi 22. Nhưng phía sau ánh hào quang rực rỡ đến sớm ấy là một kịch bản nghiệt ngã, đôi chân xé gió từng làm chao đảo thế giới bóng đá dần bị bào mòn bởi những chấn thương tàn nhẫn, biến nửa sau sự nghiệp của "Cậu bé vàng" thành cuộc tháo chạy tuyệt vọng trước bóng ma của thời gian.
Cú chạy xé gió tại Saint-Etienne
Mùa hè năm 1998, trên thảm cỏ Stade Geoffroy-Guichard tại Pháp, thế giới bóng đá chứng kiến màn chào sân của một hiện tượng. Phút 16 trận đấu giữa Anh và Argentina tại vòng 1/8 World Cup, nhận đường chuyền từ David Beckham, Michael Owen khống chế bóng bằng gót chân tinh tế ở giữa sân.
Những gì diễn ra tiếp theo như một đoạn phim quay nhanh với tốc độ chóng mặt. Owen tăng tốc, bỏ lại Roberto Ayala và José Chamot sau lưng bằng bước chạy thanh thoát. Trước mặt là khung thành của Carlos Roa, chàng trai 18 tuổi dứt điểm quyết đoán vào góc xa.
Bàn thắng đó không chỉ là một siêu phẩm, nó là tấm thẻ hành trình đưa Owen bước thẳng vào hàng ngũ những ngôi sao lớn nhất hành tinh. Ở tuổi 18, anh thi đấu với sự hồn nhiên và bản năng sát thủ thuần khiết. Tờ The Guardian khi ấy viết: "Anh ấy không chạy trên thảm cỏ, anh ấy lướt đi trên những kỳ vọng của cả một dân tộc."
Đỉnh cao Munich và đêm rực rỡ Ballon d'Or 2001
Năm 2001 trở thành chương đẹp nhất trong cuốn hồi ký bóng đá của Michael Owen. Trong năm này, anh ghi 31 bàn thắng cho Liverpool, góp công lớn vào mùa giải giàu danh hiệu nhất sự nghiệp của anh.
Liverpool khép lại mùa 2000/01 với cú ăn ba gồm FA Cup, League Cup và UEFA Cup. Trận chung kết FA Cup 2001 với Arsenal tại Cardiff là minh chứng rõ nhất cho thương hiệu Owen, im tiếng trong phần lớn thời gian trận đấu, trước khi bùng nổ ở những phút cuối để ghi cú đúp lội ngược dòng thắng 2-1.
Đỉnh cao chói lọi nhất đến vào ngày 1/9/2001. Tại Olympiastadion ở Munich, Owen lập hat-trick giúp Anh đánh bại Đức 5-1 trong trận vòng loại World Cup 2002. Màn trình diễn hủy diệt này chính là điểm sáng lớn nhất đưa anh đến đỉnh cao cá nhân.
Tháng 12/2001, ở tuổi 22, Michael Owen giành Quả bóng vàng châu Âu với 176 điểm, vượt qua hai ứng viên nặng ký là Raul Gonzalez (140 điểm) và Oliver Kahn (114 điểm). Cả nước Anh tin rằng họ đang sở hữu một cỗ máy săn bàn sẽ xô đổ mọi kỷ lục.
Cơn ác mộng ở Elland Road và bóng ma chấn thương
Tuy nhiên, vũ khí mạnh nhất của Owen, tốc độ bùng nổ trong cự ly ngắn, lại chính là thứ vắt kiệt cơ thể anh. Biến cố đầu tiên giáng xuống vào ngày 12/4/1999, trong trận đấu với Leeds United tại Elland Road. Owen tái phát chấn thương gân kheo, và kết quả kiểm tra sau đó cho thấy tổn thương nghiêm trọng ở hamstring cùng phần gân chân phải, khiến anh phải nghỉ thi đấu khoảng ba tháng.
"Cơ thể tôi đã gãy đổ từ năm 19 tuổi. Đáng lẽ tôi nên dừng lại để chữa trị dứt điểm, nhưng gánh nặng kỳ vọng khiến tôi tiếp tục tiêm thuốc để ra sân", Owen ngậm ngùi chia sẻ trong cuốn tự truyện.
Đôi chân từng xé gió bắt đầu mang theo những bó cơ tổn thương. Mất đi tốc độ xuất phát thần tốc, Owen buộc phải điều chỉnh lối chơi, nhưng các chấn thương cơ liên tục bám riết.
Galacticos và cái bóng của Ronaldo
Mùa hè năm 2004, khi hợp đồng với Liverpool bước vào năm cuối, Owen quyết định chuyển sang Real Madrid với mức phí khoảng 8 triệu bảng. Anh bước vào phòng thay đồ Santiago Bernabeu giữa thời kỳ Dải ngân hà Galacticos.
Tại Tây Ban Nha, Owen không hề thất bại về mặt hiệu suất. Anh ghi 13 bàn tại La Liga mùa 2004/05 và đạt tổng cộng 16 bàn sau 45 trận trên mọi đấu trường. Nghịch lý nằm ở chỗ, dù sở hữu tỷ lệ bàn thắng/phút rất cao, chủ nhân Quả bóng vàng 2001 chưa bao giờ được coi là nhân vật chính. Anh phải vật lộn tìm vị trí xuất phát trong cuộc cạnh tranh với Ronaldo Nazario và Raul Gonzalez. Khi Real Madrid chiêu mộ thêm Robinho và Júlio Baptista, Owen hiểu rằng tương lai của mình tại Bernabeu đã đi vào ngõ hẹp.
Newcastle và bước ngoặt đau đớn năm 2006
Trở lại Ngoại Hạng Anh mùa hè 2005, Newcastle United chi ra mức phí kỷ lục câu lạc bộ để sở hữu Owen. Khi khỏe mạnh, anh vẫn chứng tỏ bản năng sát thủ với những bàn thắng quan trọng. Nhưng cơ thể anh lại tiếp tục lên tiếng.
Thảm họa lớn nhất sự nghiệp giội xuống tại World Cup 2006 trong trận gặp Thụy Điển. Ngay phút đầu tiên, đầu gối phải của Owen xoắn lại sau một pha chuyền bóng. Anh lập tức nhận ra có điều bất ổn và phải rời sân bằng cáng. Kết quả kiểm tra xác nhận anh bị đứt dây chằng chéo trước (ACL).
Chấn thương nặng tại Đức khiến anh nghỉ thi đấu gần trọn mùa giải tiếp theo. Từ thời điểm đó, Owen không còn chiến đấu để trở thành cầu thủ hay nhất thế giới; anh chỉ còn chiến đấu để cơ thể cho phép mình được xỏ giày ra sân.
Manchester United, lời đáp bất ngờ và khoảnh khắc 90+6
Mùa hè năm 2009, Owen gia nhập Manchester United theo dạng chuyển nhượng tự do. Quyết định khoác áo đại kình địch khiến một bộ phận CĐV Liverpool coi đó là sự phản bội. Nhưng với Owen, đó đơn giản là cơ hội cuối cùng để anh được hít thở bầu không khí đỉnh cao.
Dù chỉ đóng vai trò dự bị dưới thời Sir Alex Ferguson, Owen vẫn kịp để lại một khoảnh khắc kinh điển. Ngày 20/9/2009, trong trận derby Manchester nghẹt thở tại Old Trafford, nhận đường chuyền tinh tế của Ryan Giggs ở phút 90+6, Owen khống chế bóng gọn gàng rồi dứt điểm hạ gục Shay Given, ấn định chiến thắng 4-3 cho Man United. Cậu bé từng làm cả nước Anh phát cuồng năm 1998, đến cuối sự nghiệp lại tạo nên một trong những khoảnh khắc bùng nổ nhất lịch sử trận derby Manchester.
Bóng ma của tốc độ
Owen không đánh mất bản năng hay tư duy chơi bóng. Thứ anh đánh mất chính là nguồn sống làm nên tên tuổi mình: tốc độ.
Thời trẻ, lối chơi của Owen đơn giản nhưng không thể ngăn chặn, tăng tốc sau lưng hàng thủ, đối mặt thủ môn và dứt điểm. Sau hàng loạt chấn thương gân kheo và dây chằng, đôi chân không còn nghe lời. Anh buộc phải chuyển sang lối chơi dựa vào kinh nghiệm, chọn vị trí và di chuyển ít hơn. Khi mất đi khả năng bùng nổ trong vài mét đầu tiên, Owen từ một sát thủ siêu việt trở thành một tiền đạo tầm trung chịu nhiều giới hạn.
Những năm tháng cuối cùng tại Stoke City diễn ra trong lặng lẽ. Năm 2013, Michael Owen chính thức giã biệt sự nghiệp. Không có trận đấu chia tay rầm rộ, không có những giọt nước mắt trên khán đài lớn, anh rời sân cỏ nhẹ nhàng như cách bóng đá đã dần trôi qua anh.
Gần một phần tư thế kỷ kể từ đêm rực rỡ năm 2001, Michael Owen vẫn là cầu thủ người Anh gần đây nhất giành Quả bóng vàng.
Anh có thể không trở thành mẫu cầu thủ vĩ đại kéo dài trọn vẹn sự nghiệp như người ta từng kỳ vọng. Nhưng khoảnh khắc chàng trai 18 tuổi xé lưới Argentina năm 1998 hay cú hat-trick nhấn chìm người Đức năm 2001 sẽ mãi là những thước phim đẹp nhất của túc cầu giáo. Owen chưa từng vẹn toàn trước sự nghiệt ngã của chấn thương, nhưng anh chắc chắn không bao giờ bị xem là một thất bại.