Phát hiện có thai nhưng giấu chồng, tôi dò hỏi: "Anh có muốn làm bố không?", chồng đáp đúng 7 từ khiến tôi lo sợ

Tim tôi hẫng đi một nhịp trước phản ứng của anh.

Tôi năm nay 29 tuổi, chồng hơn tôi 2 tuổi. Những năm đầu sau cưới, chúng tôi sống khá thoải mái. Hai đứa đi làm, tối về ăn cơm cùng nhau, cuối tuần có thể ngủ nướng hoặc rủ nhau đi chơi. 

Chồng tôi rất chiều vợ, tiền bạc cũng không quá rạch ròi. Tôi từng nghĩ nếu có thêm một đứa trẻ, gia đình chắc chắn sẽ càng vui.

Tháng trước, tôi phát hiện kỳ kinh chậm hơn một tuần. Ban đầu tôi cho rằng do công việc căng thẳng, nhưng khi bắt đầu nhạy cảm với mùi thức ăn và thường xuyên buồn ngủ, tôi mua que thử. Hai vạch xuất hiện gần như ngay lập tức.

Tôi ngồi trong nhà vệ sinh rất lâu, vừa vui vừa run. Tôi còn thử thêm hai lần nữa và kết quả vẫn không thay đổi. Sau đó, tôi đi khám và được xác nhận đã mang thai.

Trên đường về, tôi tưởng tượng đủ kiểu phản ứng của chồng. Có lúc tôi nghĩ sẽ đặt que thử vào một chiếc hộp nhỏ để tạo bất ngờ. Nhưng rồi không hiểu sao, tôi lại muốn thăm dò suy nghĩ của anh trước.

Ảnh minh hoạ.

Tối hôm đó, hai vợ chồng đang nằm xem phim, tôi giả vờ hỏi: “Anh này, mình cưới nhau cũng 3 năm rồi. Nếu bây giờ có em bé thì anh thấy thế nào? Anh có muốn làm bố không?”.

Chồng tôi im lặng vài giây rồi đáp vỏn vẹn 7 chữ khiến tôi sững người: “Anh chưa muốn có con lúc này".

Nghe đến đó, tim tôi như chùng xuống. Anh còn kể một đồng nghiệp vừa có con, ngày nào cũng than thiếu ngủ, tiền sữa, tiền bỉm, tiền thuê người chăm bé khiến cuộc sống đảo lộn. Chồng tôi nói anh muốn chuẩn bị thật tốt rồi mới làm bố, để con sinh ra không phải thiếu thốn thứ gì.

Anh nói thêm: "Anh vẫn muốn hai đứa tập trung làm việc thêm vài năm, tích góp được khoản kha khá rồi hãy sinh. Có con rồi chi phí nhiều lắm. Với lại mình vẫn đang vui thế này, anh muốn tận hưởng cuộc sống hai vợ chồng thêm một thời gian".

Tôi quay mặt sang phía khác, cố giấu sự thất vọng. Chồng còn hỏi sao tự nhiên tôi nhắc chuyện con cái. Tôi chỉ cười, nói thấy bạn bè xung quanh lần lượt sinh con nên hỏi vậy thôi.

Đêm ấy tôi gần như không ngủ. Tôi bắt đầu nghĩ lung tung. Nếu biết tôi mang thai, liệu anh có vui không? Hay anh sẽ cho rằng em bé xuất hiện không đúng lúc?

Điều khiến tôi sợ nhất không phải chuyện kinh tế, mà là cảm giác mình đang vô cùng hạnh phúc với sự xuất hiện của con trong khi người đàn ông bên cạnh lại chưa sẵn sàng.

Ảnh minh hoạ.

Hai ngày sau, anh mang về món tôi thích nhưng vừa ngửi thấy mùi, tôi đã chạy vào nhà vệ sinh nôn. Anh lập tức đi theo, lo lắng hỏi tôi bị làm sao.

Lúc ấy tôi biết mình không thể giấu nữa. Tôi lấy tờ giấy kiểm tra đã cất trong túi đưa cho anh. Chồng đọc một lúc rồi ngẩng lên nhìn tôi. Gương mặt anh hoàn toàn bất ngờ. “Em có thai rồi à?”.

Tôi gật đầu, nước mắt tự nhiên chảy xuống. Chồng tôi im lặng. Chính vài giây ấy khiến tôi sợ đến mức không dám nhìn anh. Rồi anh ôm tôi.

Anh thú nhận mình thực sự chưa nghĩ sẽ làm bố ngay lúc này. Những điều nói hôm trước đều là suy nghĩ thật, không phải anh ghét trẻ con hay không muốn có con với tôi. Anh chỉ luôn cho rằng phải kiếm thật nhiều tiền, mua được căn nhà rộng hơn, có khoản tiết kiệm đủ lớn rồi mới xứng đáng trở thành bố.

“Nhưng con đến rồi thì kế hoạch thay đổi. Anh chỉ sợ mình làm chưa tốt thôi, chứ không phải không muốn con”.

Tôi nghe xong vừa khóc vừa trách tại sao anh không nói như vậy ngay từ đầu. Chồng bật cười, bảo nếu biết tôi đang mang thai thì chắc chắn anh đã không trả lời “thật thà đến mức gây họa” như thế.

Sau hôm ấy, anh bắt đầu tìm hiểu từng mốc khám thai, nhắc tôi uống vitamin và hạn chế làm việc quá khuya. Hai vợ chồng cũng ngồi lại tính toán tài chính, cắt bớt một số khoản chi không cần thiết để chuẩn bị cho em bé.

Tôi mới hiểu đôi khi “chưa sẵn sàng có con” không đồng nghĩa với “không muốn có con”. Làm cha mẹ có thể khiến người ta lo lắng bởi quá nhiều trách nhiệm phía trước. Điều quan trọng là khi kế hoạch bất ngờ thay đổi, hai người có sẵn lòng cùng nhau bước tiếp hay không.

* Tâm sự từ độc giả: ngocmai...