Một tháng trước đám cưới, trên bàn ăn bạn trai đưa ra một yêu cầu khiến tôi khó xử

Đám cưới của chúng tôi dự kiến sẽ tổ chức vào đầu tháng 4 năm nay.

Tôi từng có một cuộc hôn nhân mà ngày ấy tôi đã tin là lựa chọn đúng đắn. Chúng tôi là bạn học đại học, yêu nhau trong những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ. Bất chấp sự phản đối của bố mẹ, tôi vẫn quyết cưới vì nghĩ rằng chỉ cần anh ấy đối xử tốt với mình là đủ. Những năm đầu hôn nhân không quá tệ, cho đến khi tôi mang thai.

Ngày biết mình có bầu, tôi hạnh phúc lắm. Nhưng niềm vui ấy nhanh chóng bị thay bằng áp lực. Bố mẹ chồng nói tôi nên nghỉ việc để về nhà dưỡng thai cho yên tâm. Chồng tôi cũng khuyên vậy. Trước sự thuyết phục của cả hai bên, tôi nghỉ việc, lui về làm một người phụ nữ toàn thời gian trong gia đình.

Sinh con xong, tôi bắt đầu thấy mình dần mất đi giá trị. Tôi muốn đi làm lại, muốn có công việc, có thu nhập, có thế giới riêng, nhưng chồng nói:

- Anh nuôi được em, em không cần phải vất vả.

Nghe thì có vẻ yêu thương, nhưng lâu dần tôi hiểu đó là sự kiểm soát mềm. Tôi ở nhà, không kiếm ra tiền, mọi chi tiêu đều phụ thuộc vào anh.

Có những hôm buồn quá, tôi rủ bạn bè đi cà phê, mua vài bộ quần áo cho con. Mẹ chồng nhìn tôi bằng ánh mắt khó chịu. Bà từng nói thẳng:

- Không làm ra tiền thì đừng tiêu nhiều như vậy.

Tôi tủi thân lắm. Những thứ tôi mua phần lớn là cho con, vậy mà vẫn bị coi là hoang phí.

Sinh con xong, tôi bắt đầu thấy mình dần mất đi giá trị. (Ảnh minh họa)

Mâu thuẫn giữa vợ chồng cứ thế lớn dần. Rồi một ngày, anh đề nghị ly hôn. Ban đầu tôi nghĩ anh chán tôi vì tôi không còn như trước, vì tôi tiêu tiền nhiều. Mãi đến sát ngày ra tòa, tôi mới biết anh đã có người khác, cảm giác ấy giống như bị ai đó tát thẳng vào lòng tự trọng.

Tôi nói rõ quan điểm của mình:

- Nếu ly hôn, con phải theo em. Không thì em không ký.

Cuối cùng anh chấp nhận. Mẹ chồng cũ phản đối dữ lắm, nhưng tôi vẫn đưa con đi. Con trai tôi khi ấy mới 5 tuổi, vậy mà ôm tôi nói:

- Sau này con sẽ bảo vệ mẹ.

Câu nói non nớt ấy trở thành động lực để tôi đứng dậy.

Sau ly hôn, tôi về sống với bố mẹ, tìm việc làm lại từ đầu. Những ngày đầu rất vất vả, nhưng ít nhất tôi được là chính mình. Bố mẹ thương con gái, thương cháu ngoại nên luôn động viên. Tôi không quá quan tâm chuyện tài sản chia thế nào, chỉ cần con ở bên mình là đủ.

Tôi từng nghĩ mình sẽ không yêu thêm lần nữa, nhưng cuộc sống thật khó nói trước. Tôi đã gặp anh, cũng từng đổ vỡ. Chúng tôi bắt đầu bằng tình bạn. Anh quan tâm tôi, quan tâm cả con trai tôi một cách chân thành. Những lần con ốm, anh chủ động đưa đi khám. Những dịp sinh nhật con, anh chuẩn bị quà rất kỹ. Anh từng nói với tôi:

- Anh không sinh được con, nhưng nếu em cho anh cơ hội, anh sẽ xem con em như con ruột.

Tôi đã suy nghĩ rất nhiều trước khi mở lòng. Điều khiến tôi mềm lòng không phải vì tôi cần một chỗ dựa, mà vì tôi thấy con mình vui khi ở cạnh anh.

Sau một thời gian tìm hiểu, hai bên gia đình thúc giục, tôi cũng nghĩ có lẽ mình nên cho bản thân thêm một cơ hội nên nhận lời cầu hôn của anh. Đám cưới dự kiến sẽ tổ chức vào đầu tháng 4 năm nay.

Nghĩ có lẽ mình nên cho bản thân thêm một cơ hội nên tôi đã nhận lời cầu hôn của anh. (Ảnh minh họa)

Cách đây không lâu, trong bữa cơm bàn chuyện hôn sự, anh nói mong muốn sau khi kết hôn, con trai tôi có thể đổi sang họ của anh. Anh bảo, sau này mọi thứ anh có sẽ để lại cho con trai tôi, và anh muốn con mang họ mình để có danh phận rõ ràng. Mẹ tôi cũng nói nhẹ nhàng:

- Giờ nhiều đứa trẻ theo họ bố dượng lắm, miễn người ta thương nó là được.

Tôi lặng người. Trong đầu tôi lại vang lên lời chồng cũ ngày trước, rằng nếu tôi tái hôn thì con không được đổi họ. Nhưng điều khiến tôi trăn trở hơn không phải lời người cũ, mà là cảm giác có gì đó rất thiêng liêng đang bị đặt lên bàn cân.

Họ tên không chỉ là một chữ trên giấy tờ. Nó gắn với nguồn cội, với dòng máu, với quá khứ của con tôi. Tôi hiểu mong muốn của anh. Anh bị vô sinh, không thể có con ruột, nên muốn con tôi mang họ mình để cảm thấy trọn vẹn. Anh nói nhận nuôi một đứa trẻ xa lạ không bằng nuôi chính con tôi.

Tôi biết anh là người tốt. Tôi cũng tin anh yêu thương con thật lòng. Nhưng tôi sợ rằng một quyết định vội vàng hôm nay có thể khiến con tôi day dứt sau này. Tôi từng chịu tổn thương vì lựa chọn cảm tính của tuổi trẻ. Lần này, tôi không muốn chỉ nghĩ cho mình.

Tôi tự hỏi, liệu một đứa trẻ có cần đổi họ để được yêu thương? Hay điều quan trọng hơn là sự gắn bó thật sự trong đời sống hằng ngày? Tôi cũng nghĩ đến con. Nếu một ngày con lớn lên hỏi vì sao mẹ đổi họ cho con, tôi sẽ trả lời thế nào?

Giữa lý trí và tình cảm, giữa quá khứ và tương lai, tôi thật sự đang đứng ở ngã rẽ. Tôi biết nếu từ chối, có thể làm anh buồn. Nhưng nếu đồng ý, tôi lại sợ mình đang quyết định thay con một điều quá lớn.

Có lẽ điều tôi cần lúc này không phải là một câu trả lời đúng hay sai, mà là sự thấu hiểu. Tôi chỉ mong dù mang họ ai, con trai tôi vẫn được yêu thương, được lớn lên trong một gia đình ấm áp. Còn tôi, sau tất cả những vấp ngã, chỉ mong một lần được lựa chọn thật chín chắn để sau này không phải hối hận thêm lần nào nữa.