| Mốc thời gian | Sự kiện |
| 1908 | Đội tuyển Đức thi đấu trận quốc tế chính thức đầu tiên gặp Thụy Sĩ tại Basel (thua 3–5). |
| 1954 | Giành chức vô địch World Cup lần đầu tiên tại Thụy Sĩ với chiến thắng "Phép màu Bern" trước Hungary. |
| 1972 | Giành chức vô địch EURO lần đầu tiên sau khi đánh bại Liên Xô trong trận chung kết. |
| 1974 | Vô địch World Cup lần thứ hai ngay trên sân nhà; Gerd Müller ghi bàn quyết định trong trận chung kết gặp Hà Lan. |
| 1980 | Lên ngôi vô địch EURO lần thứ hai sau khi đánh bại Bỉ với tỷ số 2–1. |
| 1990 | Vô địch World Cup lần thứ ba tại Ý; giải đấu lớn cuối cùng trước khi chính thức tái thống nhất đội tuyển. |
| 1996 | Giành chức vô địch EURO lần thứ ba tại Anh nhờ bàn thắng vàng, danh hiệu lớn đầu tiên của nước Đức thống nhất. |
| 2014 | Vô địch World Cup lần thứ tư tại Brazil; trở thành đội tuyển châu Âu đầu tiên đăng quang giải đấu này tại châu Mỹ. |
| 2017 | Giành chức vô địch FIFA Confederations Cup sau chiến thắng 1–0 trước Chile trong trận chung kết. |
| 2018 | Bị loại ngay vòng bảng World Cup lần đầu tiên trong lịch sử tham dự (thành tích này lặp lại ở World Cup 2022). |
| 2024 | Đăng cai VCK EURO 2024, đội tuyển Đức dừng bước tại vòng tứ kết sau thất bại trước Tây Ban Nha. |
| 2025 | Hoàn tất chiến dịch vòng loại và chính thức giành vé tham dự World Cup 2026 dưới sự dẫn dắt của HLV Julian Nagelsmann. |
1. Giai đoạn sơ khai và những năm tháng đầu tiên (1899–1942)
Mặc dù các trận đấu quốc tế không chính thức đã diễn ra từ cuối thế kỷ 19, nhưng phải đến ngày 5 tháng 4 năm 1908, 8 năm sau khi Hiệp hội bóng đá Đức (DFB) được thành lập, đội tuyển Đức mới có trận đấu chính thức đầu tiên gặp Thụy Sĩ (thua 3–5).
Trong giai đoạn đầu, bóng đá Đức chưa có sự chuyên nghiệp hóa cao. Họ chịu những thất bại nặng nề trước các đội tuyển nghiệp dư của Anh, bao gồm trận thua kỷ lục 0–9 vào năm 1909. Tuy nhiên, những tài năng đầu tiên đã xuất hiện, điển hình là Gottfried Fuchs, người đã ghi 10 bàn trong chiến thắng 16–0 trước Nga tại Olympic 1912 – một kỷ lục thế giới tồn tại suốt gần 90 năm.
Kỷ nguyên Otto Nerz và Sepp Herberger
Otto Nerz trở thành huấn luyện viên trưởng đầu tiên vào năm 1926. Sau đó, Sepp Herberger tiếp quản và xây dựng đội hình trứ danh "Breslau Elf" (Đội hình Breslau) vào năm 1937, nổi tiếng với chiến thắng 8–0 trước Đan Mạch.
Biến động chính trị
Sau sự kiện Anschluss năm 1938, Áo sáp nhập vào Đức. Dù sở hữu những cầu thủ xuất sắc từ cả hai quốc gia, đội tuyển "Đại Đức" lại thất bại thảm hại tại World Cup 1938 khi bị loại ngay vòng đầu tiên trước Thụy Sĩ. Đây là thành tích tệ nhất của Đức tại World Cup cho đến tận năm 2018.
2. Sự chia cắt và "Phép màu Bern" (1945–1954)
Sau Thế chiến II, nước Đức bị cấm tham gia các hoạt động thể thao quốc tế cho đến năm 1950. Hệ quả của chiến tranh và sự chiếm đóng của quân Đồng minh dẫn đến sự tồn tại của ba đội tuyển Đức riêng biệt được FIFA công nhận:
- Tây Đức (West Germany): Đại diện cho CHLB Đức, kế thừa hồ sơ của DFB.
- Đông Đức (East Germany): Đại diện cho CHDC Đức (giành HCV Olympic 1976).
Saarland: Đại diện cho Lãnh thổ bảo hộ Saar (tồn tại từ 1950–1956 trước khi sáp nhập vào Tây Đức).
World Cup 1954 - Das Wunder von Bern
Tây Đức trở lại đấu trường quốc tế tại World Cup 1954 trên đất Thụy Sĩ. Dưới sự dẫn dắt của đội trưởng Fritz Walter, họ đã làm nên địa chấn. Sau khi thua đậm Hungary 3–8 ở vòng bảng, Tây Đức tái ngộ "Đội bóng vàng" Hungary, đội đã bất bại 32 trận liên tiếp, trong trận chung kết.
Bất chấp bị dẫn trước, Tây Đức đã lội ngược dòng thắng 3–2 nhờ bàn thắng quyết định của Helmut Rahn. Chiến thắng này không chỉ là danh hiệu World Cup đầu tiên mà còn là liều thuốc tinh thần vĩ đại cho một dân tộc đang gượng dậy sau chiến tranh.
3. Kỷ nguyên Hoàng kim và sự thống trị (1960–1990)
Đây là giai đoạn bóng đá Đức khẳng định vị thế siêu cường với sự ra đời của Bundesliga và sự xuất hiện của những huyền thoại như Franz Beckenbauer và Gerd Müller.
- Những trận thua kinh điển: Tại World Cup 1966, Tây Đức thua Anh trong trận chung kết với "bàn thắng ma" gây tranh cãi của Geoff Hurst. Tại World Cup 1970, họ tham gia "Trận đấu của thế kỷ" tại bán kết gặp Ý (thua 3–4 trong hiệp phụ).
- Cú đúp lịch sử (1972–1974): Dưới sự chỉ huy của "Hoàng đế" Beckenbauer, Tây Đức vô địch EURO 1972. Hai năm sau, trên sân nhà Munich, họ đánh bại "Bóng đá tổng lực" của Hà Lan do Johan Cruyff dẫn dắt với tỷ số 2–1 để lần thứ hai vô địch thế giới.
- Thập niên 80: Dưới thời HLV Jupp Derwall và sau đó là Beckenbauer (trên cương vị HLV), Đức tiếp tục vô địch EURO 1980 và lọt vào hai trận chung kết World Cup liên tiếp (1982, 1986) nhưng đều thất bại.
- Ngôi sao thứ 3 (1990): Tại World Cup 1990 trên đất Ý, Tây Đức với thủ lĩnh Lothar Matthaus đã trả món nợ trước Argentina của Diego Maradona. Chiến thắng 1–0 trong trận chung kết giúp Beckenbauer trở thành người thứ hai trong lịch sử vô địch World Cup cả với tư cách cầu thủ và huấn luyện viên.
4. Tái thống nhất và những thăng trầm (1990–2004)
Sau khi bức tường Berlin sụp đổ, bóng đá Đức thống nhất vào năm 1990. Đội tuyển Đức thống nhất tham dự giải đấu lớn đầu tiên tại EURO 1992 (Á quân).
- Vinh quang cuối cùng của thế hệ cũ: Tại EURO 1996, Đức đánh bại chủ nhà Anh ở bán kết và hạ Cộng hòa Séc ở chung kết nhờ "bàn thắng vàng" của Oliver Bierhoff, mang về chức vô địch châu Âu lần thứ 3.
- Giai đoạn khủng hoảng: Những năm đầu 2000 chứng kiến sự già cỗi của bóng đá Đức. Họ bị loại ngay vòng bảng tại EURO 2000 và 2004. Điểm sáng duy nhất là World Cup 2002, nơi màn trình diễn xuất thần của thủ môn Oliver Kahn và tiền vệ Michael Ballack đã đưa một đội hình bị đánh giá thấp vào tới trận chung kết (thua Brazil 0–2).
5. Cuộc cách mạng và ngôi sao thứ 4 (2006–2014)
Sau thất bại tại EURO 2004, Jurgen Klinsmann và trợ lý Joachim Low đã thực hiện cuộc cách mạng trẻ hóa toàn diện.
- Mùa hè cổ tích 2006: Với tư cách chủ nhà World Cup, Đức trình diễn lối chơi tấn công rực lửa và giành hạng 3, lấy lại niềm tin nơi người hâm mộ.
- Kỷ nguyên Joachim Low: Tiếp quản đội tuyển, Low xây dựng một tập thể gắn kết, kỹ thuật. Sau nhiều lần lỡ hẹn (Á quân EURO 2008, Hạng 3 World Cup 2010), quả ngọt đã đến vào năm 2014.
- Đỉnh cao World Cup 2014: Trên đất Brazil, Đức đã tạo ra cú sốc lớn nhất lịch sử khi hủy diệt chủ nhà Brazil 7-1 ở bán kết (Minieraco). Trong trận chung kết, bàn thắng ở phút 113 của Mario Gotze giúp Đức đánh bại Argentina 1-0. Đức trở thành đội tuyển châu Âu đầu tiên vô địch World Cup tại Nam Mỹ.
6. Khủng hoảng hậu vinh quang và tái thiết (2018–2024)
Sau chức vô địch Confederations Cup 2017, bóng đá Đức rơi vào chu kỳ suy thoái trầm trọng:
- Lời nguyền nhà vô địch: Tại World Cup 2018, Đức bị loại ngay vòng bảng lần đầu tiên kể từ năm 1938 sau thất bại trước Hàn Quốc và Mexico.
- Nỗi thất vọng tiếp nối: Tại EURO 2020, họ dừng bước ở vòng 16 đội trước Anh. Kịch bản tồi tệ lặp lại ở World Cup 2022 khi Đức một lần nữa bị loại ngay từ vòng bảng dù thắng Costa Rica ở lượt cuối.
- Sự thay đổi trên băng ghế chỉ đạo: Hansi Flick trở thành HLV đầu tiên trong lịch sử ĐT Đức bị sa thải vào tháng 9/2023 sau chuỗi trận thất vọng. Julian Nagelsmann được bổ nhiệm để vực dậy đội bóng trước thềm EURO 2024 trên sân nhà (nơi họ dừng bước ở Tứ kết trước Tây Ban Nha).
7. Hiện tại và tương lai (2025–2026)
Dưới thời Julian Nagelsmann, Đức bắt đầu tìm lại sự ổn định. Tại UEFA Nations League 2024/25, Đức đứng đầu vòng bảng và lọt vào top 4. Dù để thua Bồ Đào Nha ở bán kết và Pháp ở trận tranh hạng ba (tháng 6/2025), việc lọt vào top 4 cho thấy sự tiến bộ rõ rệt.
Tại Vòng loại World Cup 2026, Đức thể hiện sức mạnh áp đảo. Các chiến thắng thuyết phục trước Bắc Ireland (3–1, 1–0), Luxembourg (4–0, 2–0) và đặc biệt là màn hủy diệt Slovakia 6–0 vào tháng 11/2025 đã giúp "Cỗ xe tăng" chính thức giành vé đến Bắc Mỹ.
Với nòng cốt là những tài năng trẻ như Florian Wirtz, Jamal Musiala kết hợp cùng kinh nghiệm của Joshua Kimmich, Đức đang hướng tới World Cup 2026 với vị thế của một ứng viên vô địch thực thụ.
8. Sân vận động & màu áo
- Sân vận động: Khác với Anh hay Pháp, đội tuyển Đức không có một sân vận động quốc gia cố định. Các trận đấu sân nhà được tổ chức luân phiên tại nhiều thành phố như Berlin (Olympiastadion), Munich (Allianz Arena), Dortmund (Signal Iduna Park), Stuttgart, hay Hamburg để người hâm mộ cả nước có cơ hội theo dõi.
- Màu áo: Trang phục thi đấu truyền thống của Đức là áo trắng, quần đen (màu của nước Phổ cũ). Màu áo sân khách thường là xanh lá cây (màu của DFB) hoặc đôi khi là đỏ/đen.
- Nhà tài trợ: Adidas là đối tác trang phục lịch sử từ năm 1954. Tuy nhiên, một sự kiện chấn động đã xảy ra vào tháng 3/2024 khi DFB thông báo Nike sẽ trở thành nhà cung cấp áo đấu mới từ năm 2027, chấm dứt mối lương duyên hơn 70 năm với thương hiệu "3 sọc" nước Đức.