Màn kết hợp quảng bá gượng gạo giữa UFC và lễ trao giải Quả Cầu Vàng đã phơi bày một sự thật không mấy dễ chịu về nỗ lực tiếp cận khán giả đại chúng của môn thể thao này. Sự kiện này cũng là cái cớ để chúng ta nhìn lại những kịch bản lịch sử, những trận đấu 'giá như' đã có thể thay đổi hoàn toàn di sản của các huyền thoại MMA.

Màn PR thảm họa tại Quả Cầu Vàng
Thật khó để tìm ra một từ nào diễn tả chính xác hơn hai chữ "gượng gạo" khi chứng kiến màn quảng bá của UFC tại lễ trao giải Quả Cầu Vàng vừa qua. Việc đưa hai võ sĩ Brian Ortega và Mackenzie Dern lên sân khấu với vai trò "bảo an" cho một tiểu phẩm mờ nhạt thực sự là một trong những ý tưởng tệ nhất mà chúng ta từng thấy. Lời giải thích sau đó từ đội ngũ sản xuất cũng không thể cứu vãn được tình hình.
Ai cũng hiểu đây là một chiêu trò quảng bá cho hợp đồng mới giữa UFC và Paramount. Vấn đề không nằm ở bản chất của việc quảng bá, mà ở cách thực hiện. Nó thiếu đi sự tinh tế, giống như một tấm biển quảng cáo khổng lồ và loè loẹt đặt giữa Las Vegas. Lẽ ra, với không khí thoải mái và có phần lộn xộn của Quả Cầu Vàng, họ đã có thể tạo ra một kịch bản thông minh và hài hước hơn nhiều.
Hãy thử tưởng tượng một kịch bản như thế này:
MC Nikki Glaser: Và giải thưởng tiếp theo sẽ thuộc về…
*Nam diễn viên Kevin James, trong bộ dạng say xỉn, đứng phắt dậy: Thật là nhảm nhí! Nhìn những “diễn viên” tự mãn kia xem, lúc nào cũng vênh váo. Các người nịnh bợ Hiệp hội báo chí nước ngoài ở Hollywood chỉ để có được một cái tượng vàng rẻ tiền nhằm thỏa mãn cái tôi của mình! Thật lố bịch khi kiệt tác điện ảnh “Playdate” của tôi lại bị ngó lơ hoàn toàn!
Nikki Glaser: Có vẻ đêm nay Kevin James đã quá chén với ‘bạn thân’ Jameson rồi. An ninh đâu, có thể mời anh ấy ra ngoài được không?
Kevin James tiếp tục gây náo loạn, thậm chí còn “vung tay” về phía Dwayne ‘The Rock’ Johnson. Và BÙM. Đó là lúc Ortega và Dern xuất hiện, nhanh chóng khống chế anh ta.
Glaser: Chà, may mà CBS có sẵn các ngôi sao UFC ở đây nếu chúng ta còn muốn tiếp tục tổ chức Quả Cầu Vàng! Nếu “The Smashing Machine” không thắng giải, có lẽ chúng ta có thể nhờ Barry Keoghan trong phim tiểu sử về Conor McGregor trả ơn sau vậy.
Một kịch bản như vậy vừa hài hước, tự nhiên, vừa truyền tải được thông điệp một cách khéo léo hơn rất nhiều so với những gì đã diễn ra.
Con đường đến đỉnh vinh quang: O'Malley và Pimblett, ai gian nan hơn?
Nếu đặt lên bàn cân hành trình đến với trận tranh đai của Sean O'Malley và con đường thăng tiến của Paddy Pimblett, đâu là chặng đường kém thuyết phục hơn? Đây thực sự là một câu hỏi thú vị.
Hãy nhìn vào bảng thành tích của Pimblett tại UFC: hạ gục Luigi Vendramini, Rodrigo Vargas, Jordan Leavitt, Tony Ferguson, Bobby Green và Michael Chandler, xen giữa là một trận thắng gây tranh cãi trước Jared Gordon. Trong khi đó, hành trình của O'Malley bao gồm các chiến thắng trước Terrion Ware, Andre Soukhamthah, José Quiñónez, Eddie Wineland, Thomas Almeida, Kris Moutinho, Raulian Paiva, một trận không kết quả với Pedro Munhoz, một trận thua trước Chito Vera, và cuối cùng là chiến thắng bằng tính điểm không đồng thuận trước Petr Yan.
Nhìn bề ngoài, hành trình của O'Malley có vẻ yếu thế hơn. Pimblett dù chủ yếu đánh bại các võ sĩ đã qua thời đỉnh cao, nhưng ít nhất đó đều là những cái tên có trọng lượng. O'Malley chỉ vượt qua một tên tuổi đáng chú ý là Eddie Wineland và còn phải nhận một thất bại. Điểm sáng duy nhất cứu vãn cho chuỗi trận của anh chính là chiến thắng trước Petr Yan, nhưng đó cũng là một quyết định gây rất nhiều tranh cãi.
Trận siêu kinh điển trong mơ: Georges St-Pierre và Khabib Nurmagomedov
Nỗi tiếc nuối lớn nhất của nhiều người hâm mộ MMA chính là việc trận đấu giữa Georges St-Pierre (GSP) và Khabib Nurmagomedov không bao giờ xảy ra. Nếu người cha quá cố của Khabib, ông Abdulmanap Nurmagomedov, còn sống, một trận đấu với GSP để kết thúc sự nghiệp sẽ là cái kết viên mãn và ngoạn mục bậc nhất lịch sử.
Về mặt chuyên môn, Khabib sẽ là người chiếm ưu thế lớn. Ở thời kỳ đỉnh cao, GSP với khả năng chống vật đỉnh cao và những cú jab sắc bén có thể gây ra vấn đề cho Khabib. Tuy nhiên, “Đại Bàng” vẫn có những vũ khí lợi hại như khả năng đô vật liên hoàn (chain-wrestling) và sức ép khủng khiếp. GSP có thể chặn được nỗ lực quật ngã đầu tiên, nhưng với Khabib, đó mới chỉ là sự khởi đầu. Một khi đã áp sát, sự đa dạng trong tấn công và thể chất phi thường của anh gần như đảm bảo sẽ đưa được đối thủ xuống sàn.
Quan trọng hơn, vào thời điểm trận đấu này có thể diễn ra, GSP đã ở rất xa thời kỳ đỉnh cao của mình. Do đó, kỳ vọng một GSP lớn tuổi có thể ngăn cản võ sĩ giỏi nhất thế giới lúc bấy giờ là điều không tưởng. Nếu Johny Hendricks đã có thể khiến GSP trông như một người bình thường, thì Khabib có lẽ đã hoàn toàn áp đảo một phiên bản còn yếu hơn của huyền thoại người Canada.
Nếu lịch sử MMA được viết lại
Thế giới MMA sẽ ra sao nếu những khoảnh khắc quyết định trong quá khứ diễn ra theo một kịch bản khác?
Fedor Emelianenko gia nhập UFC năm 2010: Ông có thể sẽ đánh bại Brock Lesnar, người rất ghét bị đấm, nhưng sẽ thất bại trước một Cain Velasquez toàn diện hơn. “Hoàng Đế Cuối Cùng” sẽ có vài trận đấu hay rồi lại ra đi.
Jon Jones không vướng vào rắc rối: Anh ta sẽ là võ sĩ vĩ đại nhất mọi thời đại không thể tranh cãi và là một cái tên quen thuộc trên toàn cầu. Nhưng có lẽ, chính những góc tối trong con người đã tạo nên một Jon Jones chiến binh bất khả chiến bại.
Anderson Silva thua Chael Sonnen ở lần gặp đầu tiên: Sẽ rất hài hước khi Chael có vài ngày làm nhà vô địch trước khi bị tước đai vì doping. Kết quả cuối cùng không đổi, nhưng lịch sử sẽ có một câu chuyện thú vị hơn.
GSP không giải nghệ sau trận thắng Hendricks: Anh sẽ thua trong trận tái đấu ngay lập tức và giải nghệ vĩnh viễn. Di sản của GSP sẽ bị ảnh hưởng, nhưng Michael Bisping sẽ phải bảo vệ đai trước Yoel Romero, và Romero sẽ có được chiếc đai mà anh xứng đáng.
Khabib không giải nghệ sau trận thắng Justin Gaethje: Anh sẽ hủy diệt Charles Oliveira một cách không mấy khó khăn, sau đó giải nghệ với thành tích 30-0. Khabib chưa bao giờ có ý định ở lại lâu vì anh muốn nhường đường cho Islam Makhachev.
Jose Aldo đánh bại Conor McGregor: Đây có lẽ là kết quả mà nhiều người hâm mộ trung thành của MMA muốn thay đổi nhất. Sự vĩ đại của Aldo sẽ được thừa nhận rộng rãi hơn, và không ai nghi ngờ vị trí của anh trong top 5 mọi thời đại. Anh sẽ lên hạng nhẹ và đánh bại Eddie Alvarez. Trong khi đó, sự nghiệp của Conor sẽ không bao giờ đạt đến đỉnh cao như chúng ta đã biết. Kỷ nguyên “champ-champ” và những trận đấu MMA-boxing có lẽ sẽ không bao giờ bùng nổ.
Dominick Cruz luôn khỏe mạnh: Anh sẽ là vị vua không thể tranh cãi của hạng gà và nằm trong top 6 võ sĩ vĩ đại nhất lịch sử.
Demetrious Johnson không bị trao đổi: Anh sẽ thắng trong trận đấu thứ ba với Henry Cejudo, tiếp tục thống trị hạng ruồi và thậm chí có thể giành đai ở hạng gà.