Chị Xiaolinh đưa con gái Tingting đến nhà một người bạn dùng bữa. Năm nay, cô bé Tingting vừa vào lớp mẫu giáo.
Trong lúc mọi người đang trò chuyện ở phòng khách, cô bé chạy đến hỏi:
“Mẹ ơi, mẹ đang ăn gì vậy?”
Rồi cô bé lại kéo tay áo mẹ và hào hứng nói:
“Mẹ ơi, mẹ nhìn những khối lego nhà gỗ con làm này!”
Đến bữa tối, cô bé cắn một miếng sườn rồi vui vẻ nói:
“Mẹ ơi, món ăn hôm nay ngon quá. Con có thể ăn thêm một bát nữa không?”
Người mẹ mỉm cười nhắc con ăn chậm thôi, rồi quay sang nói:
“Con bé này nói nhiều lắm, ngày nào cũng nói đủ thứ chuyện linh tinh. Nghe mãi cũng thấy quen tai.”

Thực ra, nếu một đứa trẻ sẵn sàng kể cho bố mẹ nghe những chuyện tưởng như “vô nghĩa” như vậy, có thể cho thấy trẻ đang sống trong một môi trường khiến mình cảm thấy thoải mái và được yêu thương.
Nhiều người cho rằng ở nhà, trẻ nên nói nhiều hơn về chuyện học hành, thành tích hay những vấn đề nghiêm túc, còn những chuyện “vô nghĩa” thì không cần thiết phải kể.
Nhưng nếu suy nghĩ kỹ, một đứa trẻ dám thoải mái nói những chuyện chẳng đâu vào đâu với bố mẹ thường là một đứa trẻ cảm thấy an toàn và được lắng nghe.
Trẻ không cần phải cân nhắc từng lời nói, cũng không quá lo lắng rằng mình sẽ bị chê cười hay khó chịu vì kể những chuyện “linh tinh”.
Bởi trẻ biết rằng, trong gia đình này, những điều mình muốn chia sẻ đều có người lắng nghe, cho dù đó chỉ là một câu chuyện rất nhỏ và chẳng có ý nghĩa đặc biệt nào.
Có thể nhận thấy rằng, những đứa trẻ cảm thấy hạnh phúc và an toàn về mặt cảm xúc thường đặc biệt thích kể với bố mẹ 3 kiểu “chuyện nhảm nhí” này ở nhà.

“Mẹ ơi, nhìn này bức tranh con vẽ này!”
Khi trẻ vui vẻ chạy đến nói: “Mẹ ơi, nhìn bức tranh con vẽ này!”, “Bố ơi, nghe bài hát con hát này!” hay “Bố mẹ nhìn cây cầu con vừa xây này!”, điều trẻ thực sự muốn nói có thể là:
“Con đang làm điều mình yêu thích, và muốn bố mẹ cùng nhìn thấy thế giới nhỏ bé của con.”
Khi trẻ chủ động mời bố mẹ bước vào thế giới của mình, điều đó cho thấy trẻ tin tưởng, muốn được kết nối và coi cha mẹ là những người quan trọng mà trẻ muốn chia sẻ niềm vui.
Trẻ có thể thoải mái thể hiện sở thích, niềm vui và những điều mình thực sự hứng thú.


“Tại sao bầu trời có màu xanh?”
"Tại sao cá biết bơi mà không biết bay?"...
Trẻ 3 tuổi thường được xem là giai đoạn của “hàng trăm nghìn câu hỏi tại sao”.
Trẻ hỏi tại sao khi lá rụng, hỏi tại sao trời tối, thậm chí ngay trong bữa ăn cũng có thể hỏi: “Tại sao lại có hai chiếc đũa mà không phải một?”
Đôi khi, quá mệt vì những câu hỏi liên tục của con, mẹ có thể bật cười và nói: “Sao con có nhiều câu hỏi tại sao thế?” Nhưng phần lớn thời gian, mẹ vẫn nghiêm túc lắng nghe và trả lời.
Thực ra, trẻ thích hỏi “tại sao” không chỉ đơn giản là đang tò mò về thế giới. Trẻ còn đang thử xem liệu đây có phải là một không gian an toàn để bộc lộ những thắc mắc của mình hay không.
Trẻ sẵn sàng nói ra mọi điều mình chưa hiểu mà không quá e ngại, bởi trẻ tin rằng bố mẹ sẽ lắng nghe và coi trọng những câu hỏi ấy.


“Hôm nay con sẽ kể cho mẹ nghe…”
Trẻ sẵn sàng chia sẻ với cha mẹ mọi trải nghiệm trong ngày: ai đã nói chuyện với con, hôm nay cô giáo mặc áo màu gì, hay thậm chí con đã nhìn thấy những chú kiến di chuyển trong giờ ra chơi... những “ghi chép theo trình tự thời gian” tưởng chừng nhỏ nhặt và nhàm chán ấy thực ra là những dấu hiệu của sự tin tưởng mà trẻ dành cho bố mẹ.
Trẻ hiểu rằng bố mẹ sẽ lắng nghe và không cảm thấy những câu chuyện ấy quá phiền phức hay nhàm chán.
Một đứa trẻ như vậy thường có cảm giác an toàn và vững vàng trong lòng.
Trẻ có thể gặp thất bại, bị từ chối hoặc trải qua những chuyện không vui bên ngoài, nhưng khi trở về nhà, trẻ biết rằng mình có một nơi để buông bỏ mọi phòng thủ và thoải mái bộc lộ tất cả, từ những chuyện vui buồn đến những điều quan trọng hay chẳng mấy quan trọng.

Vì vậy, nếu con cũng thích kể những “chuyện nhảm nhí”, đừng vội phàn nàn rằng con quá ồn ào hay nói quá nhiều. Đó có thể là một trong những dấu hiệu cho thấy trẻ đang cảm thấy hạnh phúc và an toàn, trẻ biết rằng mình được chào đón, lắng nghe và yêu thương trong chính gia đình của mình.
Những lời tưởng chừng “vô nghĩa” thực ra chính là cách trẻ bộc lộ cảm giác an toàn. Trẻ đơn giản là đang chia sẻ những điều xuất hiện trong thế giới nhỏ bé của mình.
Khi trẻ vẫn còn muốn kể chuyện, hãy lắng nghe nhiều hơn một chút. Bởi ẩn sau những câu chuyện tưởng chừng vụn vặt ấy có thể là cảm giác an toàn và sự gắn kết mà trẻ đang có trong gia đình.