World Cup 2026 tại Bắc Mỹ đã chứng kiến nhiều khoảnh khắc bùng nổ, nhưng có lẽ hình ảnh Cody Gakpo quỳ rạp xuống mặt cỏ, hai tay ôm lấy đầu sau khi ghi bàn vào lưới Morocco sẽ trở thành một trong những biểu tượng và lay động lòng người nhất. Đó không đơn thuần là màn ăn mừng của một ngôi sao vừa lập công, mà là sự giải tỏa của một người cha đang mang trong mình nỗi đau thấu trời xanh. Chỉ hai ngày trước trận đấu loại trực tiếp quan trọng này, gia đình Gakpo đã phải đón nhận tin dữ: cậu con trai chưa kịp chào đời của anh, Elijah Raphael Gakpo, đã qua đời trong thai kỳ.
Trận đấu giữa Hà Lan và Morocco tại vòng 1/8 bắt đầu với sự căng thẳng tột độ. Trong một tình huống phản công sắc lẹm, Crysencio Summerville đã tung đường chuyền dọn cỗ để Gakpo băng xuống dứt điểm hạ gục thủ thành Yassin Bounou. Ngay sau khi bóng lăn vào lưới, thay vì chạy về phía khán đài như thường lệ, tiền đạo đang khoác áo Liverpool đổ gục xuống sân. Anh ở đó khoảng 10 giây, bất động trong sự vây quanh của các đồng đội. Toàn bộ đội hình tuyển Hà Lan, kể cả những cầu thủ dự bị, đã lao đến ôm chặt lấy anh. Những cái ôm đó không chỉ dành cho một đồng đội vừa ghi bàn, mà dành cho một người đàn ông đang cố gắng đứng vững giữa cơn bão lòng.
Trước đó, Noa van der Bij, bạn đời của Gakpo, đã chia sẻ dòng trạng thái đầy xót xa trên Instagram về sự mất mát của bé Elijah. Cô kể lại câu chuyện về một dấu chỉ từ Chúa khi họ đến nhà thờ và gặp một đứa trẻ khác cũng tên là Elijah tại sân chơi – một lời nhắc nhở rằng thiên thần nhỏ của họ vẫn luôn ở gần bên.
Trong bối cảnh nghiệt ngã đó, Cody Gakpo vẫn lựa chọn ở lại cùng đội tuyển và ra sân thi đấu. Quyết định này minh chứng cho sự trưởng thành và bản lĩnh sắt đá của cầu thủ này, điều mà huấn luyện viên Ronald Koeman đã phải dùng từ "phi thường" để ca ngợi trong buổi họp báo trước trận.
Sự ủng hộ từ các đồng đội tại Liverpool và tuyển quốc gia như Denzel Dumfries hay Virgil van Dijk đóng vai trò cực kỳ quan trọng giúp Gakpo vượt qua giai đoạn tăm tối. Cần nhớ rằng, mùa hè năm ngoái, tập thể Liverpool cũng từng phải trải qua nỗi buồn tương tự khi đối mặt với sự ra đi của Diogo Jota.
Đội trưởng Van Dijk đã khẳng định một sự thật đầy nhân văn: "Bóng đá chỉ là thứ yếu. Có những điều quan trọng hơn nhiều trong cuộc đời này". Hình ảnh Gakpo chỉ tay lên bầu trời sau bàn thắng như một lời tri ân dành cho đứa con trai bé bỏng đã chạm đến trái tim của hàng triệu người hâm mộ.
Câu chuyện của Gakpo không phải là nốt trầm duy nhất tại giải đấu lần này. World Cup 2026 dường như đang trở thành nơi phơi bày những góc khuất đầy tình người phía sau ánh hào quang của các cầu thủ. Từ việc Raul Jimenez (Mexico) bật khóc tưởng nhớ người cha đã khuất, đến thủ thành 40 tuổi Vozinha (Cape Verde) rơi lệ vì nhớ về người thân không kịp chứng kiến anh tỏa sáng trước Tây Ban Nha. Thậm chí, vấn đề về thiên chức làm cha còn trở thành đề tài tranh luận khi cầu thủ chạy cánh Jeremy Doku của Manchester City bị một số tờ báo Pháp chỉ trích vì muốn rời đội tuyển để về chứng kiến sự ra đời của con trai mình. Tất cả những sự kiện này nhắc nhở chúng ta rằng, đằng sau số áo và những bước chạy thần tốc là những con người với đầy đủ hỉ nộ ái ố.
Dù bàn thắng của Gakpo – pha lập công thứ ba của anh tại giải đấu – cuối cùng không thể giúp Hà Lan đi tiếp sau thất bại 2-3 trên chấm luân lưu trước Morocco, nhưng giá trị của nó đã vượt xa khuôn khổ một trận bóng đá. Hà Lan có thể rời giải đấu sớm, nhưng hình ảnh Gakpo và sự đoàn kết của các đồng đội xung quanh anh trong khoảnh khắc khó khăn nhất sẽ còn được lưu giữ mãi. World Cup là một lễ hội của niềm vui, nhưng chính những giọt nước mắt và nỗi đau được sẻ chia như trường hợp của Gakpo mới là thứ tạo nên vẻ đẹp vĩnh cửu và nhân văn nhất của môn thể thao vua.
Để biết thêm về đội tuyển Hà Lan, bạn đọc có thể tham khảo bài viết: Hồ sơ tuyển Hà Lan ở World Cup 2026: Cơn bão chấn thương thách thức đoàn quân Ronald Koeman.