Forrest Griffin, huyền thoại và thành viên Hall of Fame, vừa tiết lộ một bí mật động trời: ông đã giả mạo giấy tờ y tế để được tham gia mùa đầu tiên của The Ultimate Fighter. Lời thú nhận này không chỉ hé lộ một góc khuất trong sự nghiệp lẫy lừng của ông mà còn đặt ra câu hỏi lớn về vai trò của sự liều lĩnh trong việc định hình lịch sử UFC.
Sự nghiệp huyền thoại của Forrest Griffin tại UFC bắt đầu bằng một lời nói dối vô hại, nhưng lại có sức ảnh hưởng thay đổi cả lịch sử của giải đấu. Và nếu không có cú lừa nhỏ đó, có lẽ chúng ta đã không bao giờ được chứng kiến một trong những khoảnh khắc định mệnh của làng võ thuật đối kháng.
Griffin lần đầu tiên bước ra ánh sáng khi tham gia mùa giải đầu tiên của chương trình truyền hình thực tế The Ultimate Fighter (TUF) vào năm 2005. Hành trình của ông tại đây đã lên đến đỉnh điểm với trận chung kết hạng dưới nặng gặp Stephan Bonnar. Đó là một cuộc thư hùng kéo dài ba hiệp đấu kinh điển, khiến tất cả người hâm mộ, từ những người theo dõi lâu năm đến khán giả đại chúng, phải nín thở. CEO của UFC, Dana White, đã nhiều lần khẳng định rằng trận Griffin vs. Bonnar chính là khoảnh khắc bản lề, đưa UFC từ một giải đấu đang vật lộn vươn lên thành một thế lực toàn cầu.

Thế nhưng, trong một buổi trò chuyện trên podcast Love & War của Dominick Cruz, Griffin đã tiết lộ một sự thật đáng kinh ngạc: để tránh phải trả chi phí kiểm tra y tế bắt buộc khi tham gia TUF, ông đã có một giải pháp đầy “sáng tạo”.
“Tôi đã giả mạo giấy tờ y tế của mình. Chuyện là tôi đã làm giả hồ sơ để được tham gia The Ultimate Fighter. Cái thời đó vẫn còn dùng máy photocopy ấy mà. Chuyện này là thật một trăm phần trăm. Tôi nhờ anh bạn Frank Bishop ký tên vào mục bác sĩ, và anh ta thì trông căng thẳng ra mặt. Chẳng biết nữa, lúc đó tôi nghèo kiết xác. Thế là tôi lấy một tờ đơn cũ đi photocopy, dùng bút xóa tẩy trắng phần ngày tháng, viết ngày mới vào, rồi lại photocopy lại một bản mờ mờ để không ai nhận ra là tôi đã tẩy xóa. Tôi chỉ thay đổi ngày tháng lùi lại vài năm thôi.”
Griffin còn hài hước nói thêm:
“Yên tâm, tôi không bị HIV hay viêm gan đâu. Tôi nghĩ là phải ‘làm chuyện ấy’ thì mới dính mấy bệnh đó, nên tôi an toàn. Thậm chí còn an toàn hơn mức tôi muốn nhiều.”
May mắn cho Griffin, cho UFC và cho tất cả những ai liên quan, hành động gian lận này đã không gây ra bất kỳ vấn đề nào (ít nhất là về mặt công khai). Sau đó, Griffin đã có một sự nghiệp đáng kinh ngạc. Ông gây chấn động khi đánh bại huyền thoại Mauricio “Shogun” Rua ngay trong trận ra mắt của võ sĩ người Brazil, và tiếp nối bằng một khoảnh khắc lịch sử khác khi chiến thắng Quinton “Rampage” Jackson bằng tính điểm tại UFC 86 vào năm 2008 để trở thành nhà vô địch hạng dưới nặng.
Một thời kỳ 'hoang dã' của MMA
Đó là một sự khác biệt một trời một vực so với những ngày đầu cạnh tranh đầy hỗn loạn, mà Griffin đã chia sẻ lại qua những câu chuyện đậm chất “ngoài vòng pháp luật”.
“Có lần tôi đấu ở Florida, và ban tổ chức hình như đã nói dối ủy ban thể thao về bản chất của sự kiện. Có những tấm biển dán trên cửa ghi rằng nếu chúng tôi thượng đài, đó sẽ là tội danh cấp độ ‘này nọ’ và chúng tôi sẽ phải vào tù. Mọi người đều kiểu, ‘Khoan đã, có một tờ giấy in hẳn hoi dán trên cửa phòng thay đồ của tất cả mọi người,’ chúng tôi chỉ biết ngồi nhìn nhau tự hỏi, ‘Chúng ta có thật sự sẽ làm chuyện này không?’. Gã ban tổ chức thì bảo, ‘Ồ, họ chỉ phải làm thế để phòng thân thôi. Sẽ không ai làm gì đâu.’”
Griffin kể tiếp: “Và đúng là mọi chuyện đều ổn. Về cơ bản là địa điểm tổ chức đã cho phép một trận đấu diễn ra ở một tiểu bang nơi việc thi đấu là bất hợp pháp. Đó là khoảng năm 2001. Thời đó thi đấu võ thuật vẫn còn là phạm pháp ở Florida. Thật điên rồ.”
Ngành công nghiệp MMA đã thay đổi một cách chóng mặt kể từ đầu những năm 2000. UFC giờ đây là một đế chế trị giá hàng tỷ đô la, hoạt động trên toàn thế giới. Nhưng vào thời của Griffin, rất ít võ sĩ có thể hình dung được ngành công nghiệp này sẽ lớn mạnh đến mức nào và một sự nghiệp trong đó có thể mang lại lợi nhuận ra sao.
Tuy nhiên, Griffin cho biết ông luôn được thúc đẩy bởi viễn cảnh kiếm được số tiền có thể thay đổi cuộc đời.
“Bạn biết rằng đó là con đường dẫn đến sự nổi tiếng. Bạn biết điều gì đó thực sự tốt đẹp có thể đến từ việc này. Mục tiêu của tôi là thi đấu trong bốn hoặc năm năm, kiếm được nhiều tiền hơn so với việc làm cảnh sát, sau đó quay lại học thạc sĩ, làm việc ba năm ở một nơi nào đó thật ‘ngầu’, rồi trở thành một huấn luyện viên chiến thuật phòng vệ. Tôi đã có kế hoạch cả rồi.”
Griffin hồi tưởng về cảm giác khi lần đầu tiếp xúc với Jiu-Jitsu, thứ đã mang lại cho ông một lợi thế đặc biệt:
“Năm 20 tuổi, tôi vào học viện cảnh sát, và chỉ có khoảng ba người trong chúng tôi là đã từng tập Jiu-Jitsu. Đó là năm 1999 và cảm giác thật tuyệt vời. Tôi không biết phải giải thích thế nào, nhưng bạn cảm thấy mình như một ninja vậy. Cứ như có phép thuật. Tôi chỉ cần kéo tay siết cổ, kéo tay siết cổ, bẻ mắt cá chân. Chẳng ai biết gì cả. Mấy gã làm cùng trong câu lạc bộ còn bảo, ‘Này anh bạn, phải chỉ cho tôi mấy món đó mới được.’ Tôi chỉ đáp, ‘Cũng khó học lắm. Mất kha khá thời gian đấy.’ Tôi đã tập cái này được vài năm rồi, mỗi tuần 10-15 tiếng. Tôi đã nỗ lực rất nhiều. Tin tôi đi, tôi không đủ thông minh để làm một ‘mọt sách’, đây là thứ tôi làm. Nhưng cảm giác có thể đi lại và chiến đấu vào thời đó thật điên rồ.”
Câu chuyện của Forrest Griffin không chỉ là một lời thú nhận gây sốc, mà còn là một minh chứng sống động cho thấy MMA đã đi một chặng đường dài đến nhường nào. Từ những hành động liều lĩnh, những trận đấu chui trong một kỷ nguyên hỗn mang, cho đến việc trở thành một hiện tượng thể thao toàn cầu. Và có lẽ, lịch sử đôi khi được viết nên không chỉ bằng mồ hôi và máu, mà còn bởi một chút láu cá và rất nhiều may mắn.