Anh trai vượt ngàn chông gai 2026, Duy Khánh đứng trước bài toán làm mới mình sau nhiều năm được khán giả nhớ đến với hình ảnh hoạt ngôn, hài hước và khả năng tạo tiếng cười. Qua từng công diễn, nam nghệ sĩ cho thấy nỗ lực mở rộng giới hạn khi tập hát, tập nhảy và đặc biệt dành nhiều sự quan tâm cho cách xây dựng câu chuyện trên sân khấu.
Nếu ở những vòng trước, Duy Khánh từng tham gia phát triển concept cho một số tiết mục, thì đến Tiếng ru cội nguồn của Liên minh Nguyên Tố Mỹ Mãn gồm Đông Hùng, OSAD, Cheng, Duy Khánh, Thuận Nguyễn, Toki Thành Thỏ, Hà An Huy và K.O, dấu ấn này được thể hiện rõ hơn.
Lạc Long Quân - Âu Cơ là câu chuyện gần như người Việt nào cũng từng nghe từ nhỏ. Chính sự quen thuộc ấy lại trở thành thử thách: làm thế nào để đưa truyền thuyết lên sân khấu mà không rơi vào cách minh họa quen thuộc?
Duy Khánh chọn đi sâu vào những lớp nghĩa nằm phía sau truyền thuyết và chuyển chúng thành ngôn ngữ sân khấu. Một trong những hình ảnh đầu tiên được phát triển là “bọc trăm trứng”. Thay cho việc tái hiện một chiếc bọc theo mô tả quen thuộc, anh đề xuất tạo nên một khối hình mang dáng dấp của bào thai, có khả năng chuyển động, từ đó những người con lần lượt bước ra.
Nam nghệ sĩ liên tưởng chữ “bào” trong “đồng bào” với hình ảnh bào thai để mở rộng ý nghĩa của chi tiết này. Không chỉ còn là nơi sinh ra một trăm người con, chiếc bọc trở thành biểu tượng cho những con người cùng chung một nguồn gốc. “Duy Khánh muốn nó có một cái nghĩa rộng hơn, đó là một dân tộc bắt đầu từ một cái nguồn gốc chung”, anh chia sẻ.
Từ ý tưởng ấy, một tấm vải lớn được sử dụng xuyên suốt phần trình diễn. Khi chuyển động, tấm vải vừa gợi cảm giác về những sinh linh đang nằm bên trong, vừa biến đổi thành sóng biển, gió lớn và những cơn bão.
Theo Duy Khánh, anh muốn tìm một chất liệu “thơ hơn, cảm xúc hơn và mềm mại hơn” so với việc chỉ minh họa hình ảnh quả trứng. “Những hình ảnh như những con sóng, cơn bão hay chính là khó khăn mà các con sẽ phải đối mặt”, nam nghệ sĩ lý giải.
Từ câu chuyện về cội nguồn, Tiếng ru cội nguồn tiếp tục mở rộng sang hành trình trưởng thành của những người con. Chi tiết 50 người con theo cha xuống biển và 50 người con theo mẹ lên non được chuyển hóa thành hai không gian thị giác khác nhau.
Biển cả hiện lên với sắc xanh đại dương, gắn với sự mạnh mẽ và kiên định. Trong khi đó, hành trình lên non được bao phủ bởi sắc xanh núi rừng, mang cảm giác mềm mại và bình yên hơn. Màu sắc lúc này không đơn thuần làm nhiệm vụ trang trí sân khấu mà trở thành cách để chuyển những đặc tính của cha và mẹ thành hình ảnh.
Ở một lớp nghĩa khác, cánh buồm giữa biển rộng được đặt trước những con sóng liên tục chuyển động. Duy Khánh nhìn hình ảnh ấy như một ẩn dụ cho hành trình của mỗi con người sau khi rời khỏi vòng tay gia đình rằng có lúc chênh vênh, có lúc phải đối diện với nghịch cảnh nhưng vẫn phải giữ hướng đi của mình.
Nếu cánh buồm đại diện cho hành trình bước ra thế giới, hình ảnh gieo hạt lại gợi đến sự sống và tiếp nối. Những tiếng trống hội mở rộng không gian từ câu chuyện của một gia đình sang tinh thần cộng đồng, trong khi áo dài cùng nhiều dạng trang phục khác nhau dần kéo câu chuyện từ thế giới huyền thoại trở về đời sống Việt Nam hôm nay.
Điểm đáng chú ý của Tiếng ru cội nguồn nằm ở việc câu chuyện không khép lại sau khi 100 người con rời khỏi chiếc bọc. Sân khấu tiếp tục xuất hiện những nhân vật thuộc nhiều thế hệ, ngành nghề và hình ảnh khác nhau. Từ đây, truyền thuyết Lạc Long Quân - Âu Cơ chỉ còn là điểm xuất phát để tiết mục nói rộng hơn về cộng đồng người Việt.
Concept của tiết mục được hình thành trong quá trình làm việc chung của Liên minh Nguyên Tố Mỹ Mãn. Những ý tưởng ban đầu tiếp tục được đạo diễn Hà Uyên Thư chuyển hóa thành ngôn ngữ sân khấu, trong khi âm nhạc của SlimV cùng ánh sáng, âm thanh, vũ đạo và phần trình diễn của các thành viên tạo nên tổng thể hoàn chỉnh.
Dấu ấn của Duy Khánh nằm ở cách anh nhìn một chất liệu quen thuộc và đặt ra những câu hỏi mới cho từng hình ảnh khi chiếc bọc có thể mang ý nghĩa gì khác ngoài “trăm trứng”, tấm vải có thể trở thành sóng biển ra sao, hay câu chuyện của 100 người con sẽ tiếp tục thế nào sau khi rời cha mẹ.
Ở những phút cuối, nhiều thế hệ cùng xuất hiện giữa tiếng trống hội. Nếu mở đầu sân khấu là hình ảnh những người con bước ra từ cùng một “bào thai”, thì đến cuối tiết mục, họ đã trở thành những con người với những cuộc đời và hành trình khác nhau nhưng vẫn đứng cạnh nhau. Từ một truyền thuyết đã được kể qua nhiều thế hệ, Liên minh Nguyên Tố Mỹ Mãn chọn không kể lại nguyên bản, mà tìm cách nối câu chuyện ấy với hiện tại.