Trong một buổi tối mà Tottenham Hotspur Stadium chìm trong nỗi thất vọng cùng cực, Yves Bissouma lại hiện lên như một thực thể đối lập hoàn toàn với sự bạc nhược của tập thể.
Thất bại 1-4 trước Arsenal không chỉ là một trận thua đậm, mà còn là hồi chuông báo động cho tân HLV Igor Tudor về "những thói quen xấu" mà ông đã kế thừa. Tuy nhiên, giữa đống đổ nát đó, màn trình diễn của Bissouma với 7.4 điểm, cao nhất đội hình Spurs là minh chứng rõ nét nhất cho nỗ lực cá nhân không ngừng nghỉ của một chiến binh đơn độc ở khu trung tuyến.
Chỉ số quan trọng nhất phản ánh cường độ hoạt động của tiền vệ người Mali chính là 20 lần đóng góp phòng ngự. Đây là con số cao nhất trên sân của cả hai đội, vượt qua cả trung vệ Radu Dragusin (18 lần).
Trong hệ thống 3-4-2-1 của Tudor, Bissouma phải bao quát một không gian khổng lồ để che chắn cho bộ ba trung vệ vốn thường xuyên bị các chân sút Arsenal như Eze và Gyokeres hành hạ. Với 10 lần thu hồi bóng và 4 pha tắc bóng thành công, anh đã làm mọi cách có thể để trì hoãn sự sụp đổ của hàng thủ Tottenham.
Sự hiện diện của Bissouma giống như một chốt chặn cuối cùng trước khi sóng dâng cao, và nếu không có sự nỗ lực của anh, có lẽ tỷ số không chỉ dừng lại ở con số 4 bàn thua.
Đáng chú ý hơn cả là khả năng tranh chấp của Bissouma trong một trận cầu đòi hỏi thể chất cực cao. Anh đã giành chiến thắng trong 6 trên tổng số 8 pha tranh chấp, đạt tỷ lệ ấn tượng lên tới 75%. Đặc biệt, trong những cuộc đối đầu tay đôi ở mặt đất, Bissouma thắng 5/7 lần, cho thấy anh hoàn toàn đủ sức mạnh và sự nhạy bén để đối đầu trực diện với các tiền vệ đối phương như Declan Rice hay Zubimendi.
Điều này hoàn toàn khớp với yêu cầu của Tudor về "sự sắc bén tinh thần" và "thể chất" cần thiết để chơi bóng nghiêm túc. Bissouma là người hiếm hoi trong đội hình Spurs đã chuyển hóa được "công tắc tinh thần" như lời vị HLV trưởng yêu cầu.
Diễn biến thực tế trên sân cho thấy Bissouma không chỉ phòng ngự thụ động. Ngay từ phút thứ 3, anh đã cứu thua cho đội nhà bằng một pha đọc tình huống cực nhanh, cắt đứt đường chuyền xuyên tuyến nguy hiểm của Jurrien Timber hướng vào vòng cấm.
Đến hiệp hai, khi Tottenham đang nỗ lực tìm kiếm cơ hội rút ngắn cách biệt, chính Bissouma là người đánh chặn đường chuyền hỏng của Mosquera ở phút 75, rồi lập tức thực hiện đường chuyền chuyển trạng thái cho Dominic Solanke.
Đó là những khoảnh khắc mà đẳng cấp của anh được bộc lộ rõ rệt nhất: một tiền vệ phòng ngự hiện đại vừa có khả năng phá lối chơi đối phương, vừa có tầm nhìn để mở ra các hướng tấn công.
Tuy nhiên, sự nỗ lực quá mức trong một tập thể rệu rã đã dẫn đến sự ức chế không thể tránh khỏi. Chiếc thẻ vàng ở phút 86 vì lỗi phản ứng với trọng tài Peter Bankes là một hình ảnh đầy ám ảnh về sự bất lực.
Nó không chỉ là một lỗi kỷ luật, mà còn là sự bùng nổ của nỗi thất vọng khi một cá nhân xuất sắc phải liên tục gánh vác những sai lầm của cả một hệ thống phòng ngự lỏng lẻo. Bissouma đã chiến đấu trọn vẹn 90 phút với tỷ lệ chuyền bóng chính xác 80%, nhưng sự cô độc của anh ở vòng tròn trung tâm đã biến những thông số đẹp đẽ ấy thành những nỗ lực vô vọng trong một ngày đại họa của câu lạc bộ.
Màn trình diễn này gửi đi một thông điệp mạnh mẽ tới Igor Tudor: Bissouma chính là hạt nhân để ông bắt đầu công cuộc tái thiết.
Trong bối cảnh Spurs đang đối diện với nguy cơ xuống hạng khi chỉ hơn nhóm bét bảng 4 điểm, sự tận hiến của tiền vệ người Mali là tài sản quý giá nhất. Để thực hiện cuộc cách mạng "loại bỏ thói quen xấu", Tottenham cần nhiều hơn những cầu thủ có khả năng đóng góp 20 tình huống phòng ngự mỗi trận và sở hữu tinh thần chiến đấu như Bissouma.
Anh không chỉ chạy nhiều hơn, tranh chấp tốt hơn mà còn cho thấy niềm tự hào tối thiểu của một cầu thủ chuyên nghiệp trong trận derby, điều mà nhiều đồng đội của anh dường như đã đánh mất.
Bạn đọc quan tâm đến giải Ngoại hạng Anh có thể tham khảo thêm thông tin về sân chơi này thông qua bài viết Lịch sử Ngoại hạng Anh: Hành trình "lột xác" từ khủng hoảng thập niên 90 đến giải đấu hấp dẫn nhất hành tinh.