Khi ngày hội World Cup đi qua, chiến dịch không trọn vẹn của tuyển Anh bắt đầu bước vào giai đoạn mổ xẻ. Thực chất, dư luận đã sớm tìm ra vật tế thần cho thất bại này. Cơn bão chỉ trích bủa vây Thomas Tuchel sau trận thua Argentina khơi gợi lại hình ảnh cay đắng mà David Beckham từng gánh chịu năm 1998. Dù vậy, sự phán xét ấy có vẻ quá khắc nghiệt. Bởi cách đây không lâu, Tuchel còn được ca tụng như đấng cứu thế nhờ chiến thắng lịch sử trước Mexico.
Để đánh giá công bằng, cần nhìn lại bức tranh tổng thể mà Tuchel đã dày công xây dựng. Trước tiên, tuyển Anh đã trải qua một chiến dịch vòng loại vô cùng xuất sắc. Đội bóng toàn thắng cả tám trận, không để lọt lưới bàn nào, điểm nhấn là màn hủy diệt Serbia 5-0 trên sân khách. Bước vào vòng chung kết, bất chấp việc gục ngã ở những phút cuối, vị trí thứ ba vẫn là thành tích vĩ đại nhất mà Tam Sư đạt được tại World Cup kể từ năm 1966.
Những thuyết âm mưu về sự minh bạch của FIFA hay những lời buộc tội Tuchel hèn nhát trong chiến thuật chỉ là phản ứng bốc đồng, xuất phát từ cảm giác hụt hẫng khi tuột mất vinh quang. Về mặt chuyên môn, lối chơi của tuyển Anh mang đậm dấu ấn năng động của nhà cầm quân này. Trừ 20 phút cuối đánh mất mình trước Argentina, đội bóng rõ ràng đã lột xác thành một tập thể bản lĩnh và táo bạo hơn.
Tuchel giữ vững những nguyên tắc từng giúp ông thành công rực rỡ ở cấp độ câu lạc bộ. Tuyển Anh luôn chủ động chơi áp đặt, tự tin luân chuyển bóng từ phần sân nhà. Dưới bàn tay nhào nặn của chiến lược gia người Đức, Jude Bellingham đã vươn tầm đẳng cấp. Việc được giao vai trò tự do giúp cầu thủ này bùng nổ, đóng góp 7 bàn thắng cùng vô số màn trình diễn xuất sắc nhất trận.
Bên cạnh dấu ấn chiến thuật, triết lý nhân sự của Tuchel cũng xứng đáng được tôn trọng. Đã bao lâu rồi người hâm mộ Tam Sư mới thấy một vị thuyền trưởng không gọi cầu thủ dựa trên danh tiếng? Việc gạch tên Cole Palmer và Phil Foden khỏi danh sách đến Mỹ từng gây ra nhiều tranh cãi, nhưng những lập luận chuyên môn của ông là hoàn toàn thuyết phục.
Sự kiên định của Tuchel còn thể hiện qua cách truyền lửa cho học trò. Đoạn video rò rỉ trong phòng thay đồ là minh chứng sắc nét. Ông gieo vào các cầu thủ khát vọng giành ngôi sao thứ hai, liên tục đưa ra những yêu cầu khắt khe ngay cả khi đội nhà vừa chiến thắng Na Uy.
Liên đoàn Bóng đá Anh đã sáng suốt khi bảo vệ Tuchel và cam kết giữ ông tại vị đến EURO 2028. Hai năm tới là thời gian lý tưởng để toàn đội đúc rút những bài học quý giá. Nỗi buồn trên đất Mỹ hoàn toàn có thể chuyển hóa thành động lực thôi thúc tuyển Anh chinh phục đỉnh cao trên sân nhà. Vì vậy, thay vì khoét sâu vào những bất đồng, dư luận cần tiếp tục vững tin và ủng hộ con đường mà đội tuyển đang đi.