Cơn sốt giữa lòng Dhaka
Tháng 6 năm 2026, các màn hình lớn tại Đại học Dhaka rực sáng. Tiếng kèn vuvuzela vang dội hòa cùng tiếng hô vang "Argentina! Argentina! Messi! Messi!". Lionel Messi vừa hoàn thành cú hat-trick vào lưới Algeria trong trận mở màn World Cup 2026, và hàng nghìn thanh niên Bangladesh đã ăn mừng như thể đội tuyển quốc gia của chính họ vừa ghi bàn.
Bangladesh chưa bao giờ lọt vào vòng chung kết World Cup. Thế nhưng, cứ mỗi bốn năm, đất nước này lại chìm đắm trong vũ điệu của các vũ công Tango. Những khu phố được sơn màu xanh trắng, các tòa chung cư tổ chức tiệc xem bóng đá xuyên đêm, và cờ Argentina bay phấp phới trên các mái nhà.
Di sản từ Maradona 1986
Tình yêu này không phải ngẫu nhiên mà có. Nó bắt nguồn sâu xa từ năm 1986, khi Diego Maradona dẫn dắt Argentina đến ngôi vô địch. Với những người như ông Abdul Hai (50 tuổi), Maradona không chỉ là một cầu thủ, mà là một vị thánh.
“Tôi yêu Argentina từ năm 1986. Phong cách, niềm đam mê và kỹ năng của Maradona – ngay cả bàn thắng 'Bàn tay của Chúa' - tất cả đều mê hoặc chúng tôi,” ông Hai chia sẻ. Cựu huấn luyện viên quốc gia Bangladesh, Shafiqul Islam Manik, giải thích thêm rằng chiến thắng của Argentina trước Anh sau cuộc chiến Falklands đã chạm đến tâm lý của một quốc gia từng là thuộc địa.
Sự tỏa sáng cá nhân của Maradona đã biến những người hâm mộ bóng đá Bangladesh vốn đa số ủng hộ Brazil trước đó, dần chuyển sang phe Argentina. Những giọt nước mắt của Maradona sau trận chung kết năm 1990 càng làm mối liên kết cảm xúc này thêm bền chặt.
Kỷ nguyên Messi và "Ngoại giao bóng đá"
Nếu thế hệ trước yêu Maradona, thì thế hệ trẻ Bangladesh hôm nay lại tôn thờ Messi. Dwin Islam, một nhân viên văn phòng, cho biết anh yêu Argentina từ nhỏ chỉ vì Messi. Với họ, chức vô địch World Cup 2022 tại Qatar là một sự giải thoát cảm xúc sau 36 năm chờ đợi.
Tình yêu cuồng nhiệt này thậm chí đã thúc đẩy quan hệ ngoại giao. Sau khi những hình ảnh cổ động của người dân Bangladesh lan truyền toàn cầu vào năm 2022, chính phủ Argentina đã chính thức mở lại đại sứ quán tại Dhaka vào năm 2023 sau 45 năm đóng cửa. Bóng đá đã trở thành nhịp cầu nối liền hai dân tộc cách nhau nửa vòng trái đất.
Nỗi buồn đằng sau đam mê
Tuy nhiên, đằng sau sự cuồng nhiệt ấy là một thực tế buồn cho bóng đá nội địa. Bangladesh hiện đứng thứ 181 trên bảng xếp hạng FIFA. Nhà báo thể thao Shahanoor Rabbani trăn trở: “Tại sao niềm đam mê khổng lồ này không thể chuyển hóa thành thành công cho bóng đá nước nhà?”. Ông cho rằng Bangladesh thiếu hệ thống đào tạo, cơ sở vật chất và một lộ trình chuyên nghiệp cho các vận động viên trẻ.
Dù vậy, khi World Cup 2026 đang diễn ra, người dân Bangladesh vẫn tạm gác lại những nỗi buồn đó. Với họ, khi Argentina ra sân, đó là lúc niềm đam mê được cháy hết mình. Như lời của một cổ động viên trẻ sau cú hat-trick của Messi: "Cảm giác thật tuyệt vời. Lần này, chiếc cúp chắc chắn sẽ thuộc về chúng ta" - một chữ "chúng ta" đầy tự hào, xóa nhòa mọi khoảng cách địa lý.