
Từng nghĩ chỉ sang Nhật làm việc vài năm để kiếm chút vốn rồi trở về Việt Nam đoàn tụ với con trai, chị Thái Châu (SN 1991, quê Nghệ An) chưa bao giờ tưởng tượng mình sẽ yêu rồi kết hôn với một chàng trai người Nhật kém mình tới 8 tuổi. Thế nhưng chính sự chân thành, kiên trì của anh Hikaru đã khiến người mẹ đơn thân một lần nữa mở lòng và tìm thấy hạnh phúc.

Hiện Thái Châu là nội trợ và sinh sống tại Nhật Bản cùng chồng là Hikaru (SN 1999), đang làm việc tại một công ty công nghiệp đa ngành. Tổ ấm của họ có cô con gái nhỏ tên Haru, 2 tuổi. Trong thời gian tới, gia đình cũng chuẩn bị đón con trai riêng của Châu từ Việt Nam sang Nhật để đoàn tụ.
Nhắc lại cơ duyên gặp chồng, Châu cười cho biết mọi chuyện đến rất tự nhiên, thậm chí vượt xa những gì cô từng nghĩ. "Trước khi sang Nhật, mình chỉ xác định cố gắng làm việc, tích góp một ít vốn rồi về Việt Nam sống cùng con trai. Mình chưa từng nghĩ sẽ lấy chồng Nhật hay quen ai ở đây", cô kể.
Bước ngoặt đến khi Châu gặp Hikaru tại công ty thực phẩm nơi cả hai cùng làm việc. Thời điểm ấy, Hikaru vừa tốt nghiệp đại học và được tuyển vào vị trí quản lý. Không lâu sau, anh được phân công phụ trách chính bộ phận của Châu, từ đó hai người có nhiều cơ hội tiếp xúc và làm việc cùng nhau.
Với Châu, Hikaru khi ấy chỉ là một cậu quản lý trẻ tuổi. Hơn nữa, anh nhỏ hơn cô tới 8 tuổi nên cô luôn xem anh như em trai. Có lúc, cô còn vô tư "đẩy thuyền" anh với những nữ đồng nghiệp bằng tuổi.

Thế nhưng, Hikaru lại có suy nghĩ hoàn toàn khác. Ban đầu, anh chủ động giúp Châu trong công việc, sau đó xin thông tin liên lạc với lý do muốn dạy cô học tiếng Nhật. Không chỉ thường xuyên nhắn tin hỏi han, Hikaru còn tìm đủ lý do để được gặp cô nhiều hơn như nhờ cô đón anh ở ga tàu.
Khoảng 3 tháng sau ngày quen biết, Hikaru quyết định tỏ tình. Lúc ấy, Châu mới biết hóa ra anh vẫn luôn nghĩ cô mới khoảng 25 tuổi, tức chỉ lớn hơn anh 3 tuổi. Khi biết sự thật người con gái mình thích hơn mình tới 8 tuổi, Hikaru cũng khá bất ngờ, nhưng ngay lập tức khẳng định điều đó không hề làm thay đổi tình cảm của anh.
Thế nhưng, Châu vẫn chưa dám mở lòng. Từng trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ và là mẹ đơn thân, cô hiểu hơn ai hết rằng tình yêu không chỉ cần cảm xúc mà còn phải đủ sự tin tưởng để có thể gắn bó lâu dài.
Vì thế, thay vì vội vàng thúc ép, Hikaru chọn cách chứng minh tình cảm bằng hành động. Anh luôn chủ động quan tâm, đồng hành với Châu trong cuộc sống hằng ngày và kiên nhẫn chờ cô. "Có lần anh thấy mình nói chuyện với một đồng nghiệp nam. Anh ghen, rồi bật khóc và nói: 'Cho anh 2 năm để chứng minh tình cảm'. Lúc đó mình thực sự cảm nhận được anh rất nghiêm túc chứ không phải cảm xúc nhất thời", Châu nhớ lại.

Cũng chính trong quãng thời gian ấy, hình ảnh về chàng quản lý trẻ trong mắt Châu dần thay đổi. Những ngày đầu quen nhau, cô luôn nghĩ Hikaru có hoàn cảnh không mấy khá giả. Bởi anh đi bộ đến công ty mỗi ngày, mặc những bộ quần áo gần như giống hệt nhau và nhiều lần còn cùng cô đạp chiếc xe cũ kỹ về nhà sau giờ làm.
Chỉ đến khoảng nửa năm sau khi yêu, khi lần đầu đặt chân tới nhà bạn trai, Châu mới thực sự "vỡ lẽ". Trái với suy nghĩ trước đó, Hikaru sống trong một căn hộ rộng rãi, đầy đủ tiện nghi và chỉ cách công ty vài phút đi bộ.
Lúc ấy, cô mới hiểu vì sao anh không mua ô tô. Đồng thời, cô cũng nhận ra suốt thời gian qua, Hikaru đã chủ động đi đường vòng để đưa cô về trước rồi mới quay về nhà mình, mỗi ngày mất thêm gần một tiếng đồng hồ.
Còn về quần áo, khi Châu thắc mắc vì sao ngày nào anh cũng mặc gần giống nhau, Hikaru chỉ cười và giải thích anh mua nhiều bộ giống hệt nhau để khỏi phải mất thời gian suy nghĩ xem hôm nay nên mặc gì.
Những điều tưởng chừng rất nhỏ ấy lại khiến Châu cảm nhận rõ hơn sự chân thành và giản dị của người đàn ông kém mình 8 tuổi. Vì thế, khi được Hikaru tỏ tình sau gần 2 năm yêu, Châu đã gật đầu đồng ý. "Sự chân thành, giản dị và luôn khiến mình cảm thấy an tâm chính là điều khiến mình quyết định kết hôn với anh", Châu chia sẻ.

Thực ra, ban đầu cô lo lắng khoảng cách tuổi tác cùng việc bản thân từng có con riêng sẽ khiến gia đình chồng phản đối. Thế nhưng, mọi nỗi lo nhanh chóng tan biến.
Khi nghe hai con chia sẻ về chuyện chênh lệch tuổi tác, mẹ Hikaru chỉ mỉm cười kể rằng chính bà cũng lớn hơn chồng 5 tuổi nên tuổi tác chưa bao giờ là điều đáng bận tâm nếu hai người thật lòng yêu thương nhau.
Về chuyện Châu từng đổ vỡ hôn nhân và có con riêng, bố mẹ Hikaru cũng không vì thế mà nhìn cô bằng ánh mắt dè dặt hay đặt những câu hỏi khiến cô khó xử. Thay vào đó, họ chỉ nói rằng họ tin vào quyết định của con trai, miễn hai người sống hạnh phúc thì mọi rào cản đều không còn quá quan trọng.
Gia đình Châu tại Việt Nam cũng hoàn toàn tôn trọng và ủng hộ lựa chọn của cô. Cứ thế, cả hai đã nên duyên vợ chồng. Nhưng do ảnh hưởng của dịch Covid-19, cộng thêm việc cả hai đều không có nhiều bạn bè, vợ chồng quyết định không tổ chức đám cưới rình rang mà chỉ gặp gỡ hai bên gia đình rồi cùng nhau đi du lịch để đánh dấu cột mốc đặc biệt.

Châu và mẹ chồng.

Mặc dù ông xã kém 8 tuổi nhưng trong mắt Châu, Hikaru là một người đàn ông chín chắn, chững chạc, là một người chồng điểm 10.
Mặc dù Châu nghỉ việc, ở nhà chăm sóc con gái nhỏ, Hikaru là người đi làm chính nhưng anh chưa bao giờ mặc định việc nhà hay chăm con là trách nhiệm của vợ. Mỗi khi tan làm, Hikaru đều chủ động vào bếp nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa và chơi cùng con để vợ có thời gian nghỉ ngơi. Không chỉ vậy, Hikaru còn chủ động học thêm tiếng Việt để có thể giao tiếp với bố mẹ và người thân bên ngoại.
Về tài chính, Hikaru đưa toàn bộ thu nhập cho vợ quản lý. Anh cũng rất thoải mái khi vợ gửi tiền về phụ giúp gia đình ở Việt Nam.

Tổ ấm hạnh phúc của Châu.
Không chỉ được chồng yêu thương, Châu còn cảm nhận sự ấm áp từ gia đình chồng. Mỗi lần về thăm nhà, bố mẹ Hikaru đều không để con dâu động tay vào việc nhà mà luôn bảo cô cứ nghỉ ngơi.
Những bữa cơm gia đình hay mỗi lần đi ăn ngoài, ông bà cũng luôn hỏi Châu muốn ăn gì trước rồi mới quyết định. "Những điều rất nhỏ thôi nhưng khiến mình luôn cảm thấy được tôn trọng và thực sự là một thành viên trong gia đình", cô tâm sự.
Nhưng, là cặp đôi đến từ hai nền văn hóa khác nhau, họ cũng không tránh khỏi những lúc hiểu lầm vì khác biệt về ngôn ngữ hay cách suy nghĩ. Tuy nhiên, thay vì tranh cãi kéo dài, cả hai luôn chọn cách ngồi lại, bình tĩnh lắng nghe đối phương. "Theo mình, khác biệt văn hóa là điều bình thường. Quan trọng là cả hai đều tôn trọng nhau và cùng tìm cách giải quyết", Châu nói.

Nhìn lại hành trình từ một người mẹ đơn thân sang Nhật với mong muốn kiếm tiền nuôi con đến khi có một mái ấm mới, Châu cho rằng quốc tịch hay khoảng cách tuổi tác chưa bao giờ là yếu tố quyết định hạnh phúc. Theo cô, điều quan trọng nhất vẫn là sự chân thành, tin tưởng và tôn trọng lẫn nhau.
Thông qua câu chuyện của mình, Thái Châu cũng muốn gửi lời nhắn đến những người phụ nữ từng trải qua đổ vỡ. "Đừng đánh giá thấp hay mất tự tin vào bản thân. Có khi một cánh cửa khép lại thì sẽ có một cánh cửa khác tốt đẹp hơn đang chờ mình ở nơi mình không ngờ tới”, Thái Châu chia sẻ.