Cole Palmer từng được xướng tên ở vị trí thứ tám trong danh sách những cầu thủ xuất sắc nhất thế giới tại lễ trao giải Quả bóng Vàng hồi tháng 9. Tại Stamford Bridge, vị thế của anh được xem là "bất khả xâm phạm", từ thời cựu thuyền trưởng Enzo Maresca cho đến người kế nhiệm Liam Rosenior.
Thế nhưng, đằng sau ánh hào quang đó là một thực tế đáng lo ngại. Cả số liệu thống kê lẫn những gì diễn ra trên sân cỏ đều chỉ ra sự sa sút rõ rệt của ngôi sao 23 tuổi. Bản thân Palmer cũng thừa nhận anh chưa thể tìm lại sự thanh thoát và bùng nổ vốn có.
Nguyên nhân cốt lõi dẫn đến tình trạng này nằm ở sự quá tải. Maheta Molango, Giám đốc điều hành Hiệp hội Cầu thủ Chuyên nghiệp Anh (PFA), đã thẳng thắn chỉ ra rằng Palmer đã phải cày ải qua ba mùa hè liên tiếp mà không có quãng nghỉ trọn vẹn.
Việc thi đấu 112 trận cho câu lạc bộ và đội tuyển quốc gia, bao gồm các giải đấu khắc nghiệt như EURO, U21 châu Âu và Club World Cup, đã vắt kiệt sức lực của anh. Như lời Molango ví von đầy chua xót, dù là triệu phú, Palmer cũng không thể mua thêm cho mình một lá phổi hay đôi chân mới. Hậu quả nhãn tiền là chấn thương háng dai dẳng hành hạ anh từ cuối mùa giải trước.
Việc Palmer phải nghỉ thi đấu hơn sáu tuần và chỉ trở lại vào tháng 12 đã ảnh hưởng lớn đến cảm giác bóng. Dẫu anh vẫn đóng góp 7 bàn thắng trong 16 trận gần nhất, nhưng 4 trong số đó đến từ chấm phạt đền.
Số liệu cho thấy một sự dịch chuyển đáng báo động: tỷ lệ bàn thắng từ phạt đền của Palmer đã tăng vọt từ 33% trong giai đoạn đầu tại Chelsea lên mức 66% kể từ tháng 1/2025. Anh sút ít hơn, tạo ra ít cơ hội hơn và các chỉ số bàn thắng hay kiến tạo kỳ vọng đều giảm sút. Palmer hiện tại giống một chuyên gia đá phạt đền hơn là một ngòi nổ sáng tạo.
Điều trớ trêu nhất nằm ở những con số thống kê về thành tích tập thể. Chelsea dường như đang vận hành trơn tru hơn khi thiếu vắng ngôi sao số một của họ. Đội bóng London đạt tỷ lệ thắng tới 73% khi Palmer không thi đấu, so với con số khiêm tốn 24% khi anh góp mặt.
Số điểm và số bàn thắng trung bình mỗi trận của The Blues cũng cao hơn hẳn khi vắng bóng cầu thủ mang áo số 20. Đây là một nghịch lý khó giải thích, nhất là khi Palmer từng là người hùng đưa Chelsea đến chức vô địch Conference League và Club World Cup.
Trước bối cảnh đó, HLV Liam Rosenior đang chọn cách tiếp cận thận trọng. Việc ông rút Palmer ra nghỉ sớm trong trận thua Arsenal hay toan tính kỹ lưỡng cho từng lần ra sân cho thấy sự tôn trọng tuyệt đối với khuyến nghị từ đội ngũ y tế. Sau sự ra đi của Enzo Maresca vì những bất đồng liên quan đến bộ phận y khoa, Rosenior hiểu rằng việc bảo vệ đôi chân của Palmer quan trọng hơn việc ép anh thi đấu khi chưa đạt 100% thể lực. Chelsea đang đánh cược vào sự kiên nhẫn, hy vọng quãng nghỉ và phác đồ điều trị không phẫu thuật sẽ giúp "trái tim" trong lối chơi của họ sớm hồi sinh tại đấu trường Ngoại hạng Anh.
Nếu độc giả quan tâm lịch sử Ngoại hạng Anh, có thể tham khảo bài viết Lịch sử Ngoại hạng Anh: Hành trình "lột xác" từ khủng hoảng thập niên 90 đến giải đấu hấp dẫn nhất hành tinh.