Tôi năm nay 35 tuổi, có một cô con gái 10 tuổi. Nếu ai hỏi điều gì khiến tôi hối hận nhất trong cuộc đời, có lẽ đó là quãng thời gian tôi từng vô tâm với gia đình mình.
Vợ chồng tôi quen nhau qua bạn bè mai mối. Ngày ấy, tôi nghĩ chỉ cần cưới được một người phụ nữ hiền lành, biết chăm lo gia đình là đủ. Chúng tôi kết hôn không lâu sau khi quen nhau và rồi con gái ra đời. Nhưng sau khi cưới, tôi lại không thực sự trưởng thành như một người chồng, người bố.
Tôi không có công việc ổn định. Ban ngày làm việc lặt vặt, tối đến lại tụ tập bạn bè, chơi game, nhiều hôm thức trắng đêm. Tôi luôn cho rằng mình còn trẻ, còn thời gian để tận hưởng cuộc sống. Mọi việc trong nhà, từ cơm nước, đưa đón con đến chuyện học hành của con, tôi đều mặc nhiên để vợ lo liệu.
Vợ tôi từng nhiều lần góp ý:
- Anh có thể về nhà sớm hơn một chút được không? Con nhớ bố lắm.
Tôi chỉ gắt lên:
- Em lúc nào cũng lấy con ra để ép anh.
Dần dần, những cuộc trò chuyện giữa chúng tôi biến thành cãi vã. Tôi thấy vợ quản lý mình quá nhiều, còn cô ấy lại cho rằng tôi vô trách nhiệm. Có lần tôi đi chơi game đến tận sáng mới về, vừa bước vào nhà đã thấy vợ ngồi ở phòng khách, mắt đỏ hoe:
- Anh có biết hôm qua con sốt gần 40 độ không?
Tôi im lặng vài giây rồi đáp:
- Có em ở nhà rồi còn gì.
Đến bây giờ nghĩ lại, chính câu nói ấy khiến tôi thấy xấu hổ nhất.

Dần dần, những cuộc trò chuyện giữa chúng tôi biến thành cãi vã. (Ảnh minh họa)
Những năm sau đó, khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng lớn. Chúng tôi gần như không còn chia sẻ với nhau điều gì ngoài những câu chuyện liên quan đến con gái.
Rồi một ngày, tôi quyết định nộp đơn ly hôn. Tôi nghĩ rằng cuộc hôn nhân này đã hết cứu vãn, tôi muốn giải thoát cho cả hai.
Ngày ra tòa, điều khiến tôi bất ngờ nhất là con gái cũng có mặt. Con bé ngồi lặng lẽ ở hàng ghế phía sau, không khóc lóc, không mè nheo, cũng không trách móc bố mẹ. Nhìn con, tôi bỗng thấy trong lòng có chút bất an.
Khi được hỏi muốn sống với ai nếu bố mẹ ly hôn, con bé nói rất bình tĩnh:
- Con muốn ở với mẹ.
Nghe câu trả lời ấy, tim tôi nhói lên. Nhưng ngay sau đó, con bé lấy từ trong cặp ra một lá thư rồi nói:
- Con có vài điều muốn nói với bố.
Rồi con bắt đầu đọc. Từng câu, từng chữ đều rất đơn giản, không có lời oán trách hay trách móc.
Con nói rằng con biết bố mẹ không còn hạnh phúc. Con cũng biết mẹ rất vất vả. Nhưng điều con mong nhất không phải là được mua đồ chơi mới hay được đi du lịch, mà là một ngày nào đó cả nhà lại được ngồi ăn cơm cùng nhau.
Con nói con vẫn luôn tự hào vì có bố. Con nói mỗi lần nhìn thấy bạn bè được bố đưa đi học, con cũng mong có ngày bố đưa mình đến trường. Con nói dù bố mẹ có ly hôn hay không, bố vẫn mãi là bố của con.
Đến đoạn đó, tôi không dám ngẩng đầu lên nữa. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi nhận ra mình đã bỏ lỡ quá nhiều điều trong quá trình lớn lên của con gái.
Tôi không nhớ lần cuối cùng cùng con làm bài tập là khi nào, không nhớ lần cuối cùng đưa con đi công viên là lúc nào, càng không nhớ lần cuối mình ôm con và nói rằng bố yêu con. Trong khi đó, con bé vẫn luôn yêu thương và chờ đợi tôi.
Phiên tòa kết thúc, tôi trở về nhà với tâm trạng nặng nề. Suốt đêm hôm ấy, tôi không ngủ được. Tôi đọc đi đọc lại lá thư của con gái. Mỗi lần đọc, tôi lại thấy mình giống như một người cha thất bại.
Tôi đã dành quá nhiều thời gian cho những thú vui vô nghĩa mà quên mất điều quan trọng nhất là gia đình.

Phiên tòa kết thúc, tôi trở về nhà với tâm trạng nặng nề. (Ảnh minh họa)
Hai ngày sau, tôi đến tòa xin rút đơn ly hôn. Tối hôm đó, tôi về nhà sớm. Vợ đang nấu cơm trong bếp, còn con gái ngồi học bài. Tôi bước tới và nói:
- Anh xin lỗi.
Vợ tôi ngẩng lên nhìn, có vẻ không tin vào tai mình. Tôi tiếp tục:
- Nếu em còn cho anh cơ hội, anh muốn làm lại từ đầu.
Cô ấy không nói gì, chỉ lặng lẽ quay đi lau nước mắt, còn con gái thì chạy đến ôm chầm lấy tôi. Đó là cái ôm khiến tôi nhớ mãi.
Nhân tháng Gia đình Việt Nam năm nay, cả nhà tôi quyết định cùng nhau đi du lịch. Chuyến đi không quá xa, cũng không quá sang trọng, nhưng đó là lần đầu tiên sau nhiều năm chúng tôi thực sự ở bên nhau với tư cách một gia đình.
Tôi hiểu rằng không phải cuộc hôn nhân nào cũng có thể hàn gắn, có những vết nứt đã quá sâu để có thể quay lại như ban đầu. Nhưng tôi cũng hiểu một điều, đôi khi người lớn quá mải mê với những tổn thương của riêng mình mà quên rằng ở giữa cuộc hôn nhân ấy còn có những đứa trẻ đang lặng lẽ chịu đựng.
Con gái tôi chỉ mới 10 tuổi, nhưng chính con đã dạy tôi bài học lớn nhất về tình thân và trách nhiệm. Gia đình không phải là nơi hoàn hảo, mà là nơi mà khi sắp đánh mất, ta mới nhận ra đó là điều quý giá nhất. Và may mắn thay, tôi vẫn còn cơ hội để sửa sai trước khi quá muộn.