Từng nỗ lực theo đuổi thứ bóng đá cống hiến tại Ngoại hạng Anh lẫn Champions League, Arsenal cuối cùng đã chấp nhận sự thật nhàm chán để gặt hái vinh quang. HLV Mikel Arteta hiểu rõ tập thể của mình đã đạt đến độ hoàn hảo về tính thực dụng khi giữ sạch lưới 9 trong 14 trận tại cúp châu Âu mùa này. Việc đánh bại Atletico Madrid 1-0 ở bán kết lượt về giúp Pháo thủ giành vé vào chung kết sau 20 năm chờ đợi. Họ sẽ đến Budapest bằng phong thái lì lợm và gai góc.
Arsenal hiện tại không còn là đội bóng lãng mạn. Arteta đã rèn giũa một cỗ máy hoạt động trơn tru khi không có bóng. Tính nghệ thuật thời Arsene Wenger nhường chỗ cho sự kỷ luật, lối chơi pressing rát và khối đội hình lùi sâu. Dù không hào nhoáng, sức mạnh của họ nằm ở hiệu quả tuyệt đối với vỏn vẹn 6 bàn thua. Ở đỉnh cao Champions League, bóng đá đề cao tính chiến thuật, khả năng chịu đựng áp lực và phản công chớp nhoáng. Điều này hoàn toàn trái ngược phong cách tấn công phóng khoáng mà Wenger từng coi như tấm huy chương danh dự.
Lịch sử cúp châu Âu phần lớn được thống trị bởi những chiến lược gia sẵn sàng hy sinh sự thuần khiết đổi lấy tính thực dụng. HLV Jose Mourinho từng vươn lên đỉnh vinh quang nhờ lối đá phòng ngự, hay Rafa Benitez cũng gặt hái vô số thành công cùng Valencia, Liverpool và Chelsea nhờ khả năng làm chủ các trận chiến thể lực. Thậm chí, Manchester United cũng bước đến vinh quang nhờ bức tường Nemanja Vidic, Rio Ferdinand, Edwin van der Sar, cùng tuyến giữa xù xì gồm Michael Carrick, Park Ji-sung và Darren Fletcher.
Nếu Pháo thủ trước đây thường ngậm đắng vì Wenger kiên quyết bảo vệ cái đẹp, thì Arteta sẵn sàng làm mọi thứ để xưng vương. Trong quá khứ, cũng từng có một Arsenal như vậy. Chiến thắng 1-0 trước Parma ở chung kết UEFA Cup Winners Cup năm 1994 là đêm vĩ đại nhất. Đó là thành quả của HLV George Graham cùng hàng thủ 5 người với Tony Adams và Steve Bould, đẩy Martin Keown hoặc Steve Morrow lên tuyến giữa để theo kèm số 10 đối phương. Tập thể đó tận dụng triệt để các tình huống cố định, giống hệt hệ thống Arteta ngày nay.
Các pha đá phạt bài bản dần được thay cho những đường chọc khe hoàn hảo. Lối đá đập nhả nhường chỗ cho nỗ lực pressing đoạt bóng tầm cao của Declan Rice và Viktor Gyokeres. Lối chơi đề cao tính phòng ngự dưới thời Arteta khác biệt hoàn toàn quá khứ, nhưng thực chất, nó lại mang nét tương đồng với chiến tích lọt vào chung kết năm 2006. Thành công năm đó in đậm dấu ấn hàng thủ gồm Emmanuel Eboue, Mathieu Flamini, Philippe Senderos và Kolo Toure, được che chắn bởi Gilberto Silva. Họ thiết lập kỷ lục chỉ nhận 2 bàn thua trước Real Madrid, Juventus lẫn Villarreal.
Hạn chế không gian sáng tạo của đối phương, gây áp lực, chủ động phạm lỗi chắt chiu cơ hội và tối đa hóa tình huống cố định là công thức cổ điển luôn phát huy sức mạnh ở lục địa già. Giờ đây, Arteta và các học trò sẽ cần vận dụng toàn bộ sự tinh thông ấy để vô hiệu hóa sức mạnh hủy diệt của Paris Saint-Germain trong trận chiến cuối cùng.