“Mẹ thương em hơn con!” Câu nói tưởng bướng bỉnh nhưng là nỗi sợ mất đi tình yêu mà bố mẹ chưa nhận ra

Trẻ ghen tị với anh, chị, em trong nhà là cảm xúc tự nhiên, bố mẹ nên giúp con hiểu và vượt qua theo cách tích cực.

Trong nhiều gia đình, việc trẻ ghen tị với anh chị em không phải là điều hiếm gặp, thậm chí có thể xem là một phần tự nhiên trong quá trình lớn lên. Tuy nhiên, đằng sau những biểu hiện như giành đồ chơi, cãi vã, nói “bố mẹ thương anh/chị/ em hơn” hay cố tình gây chú ý… lại là những nhu cầu được yêu thương, công nhận. Khi một đứa trẻ cảm nhận rằng vị trí của mình trong gia đình đang bị “đe dọa”, cảm xúc ghen tị dễ dàng xuất hiện như một cách để bảo vệ chính mình.

Điều quan trọng là ghen tị không đồng nghĩa với việc trẻ “xấu tính” hay “ích kỷ”. Ngược lại, đó là tín hiệu cho thấy trẻ đang thiếu cảm giác an toàn trong tình cảm. Ví dụ, khi có em bé mới chào đời, đứa trẻ lớn có thể cảm thấy mình bị “ra rìa” vì bố mẹ dành nhiều thời gian hơn cho em nhỏ. Hoặc khi một trẻ thường xuyên được khen ngợi, anh/chị/em còn lại có thể dần hình thành suy nghĩ rằng mình kém hơn, từ đó nảy sinh sự so sánh và ganh tị. Những cảm xúc này nếu không được lắng nghe và thấu hiểu, rất dễ tích tụ thành tổn thương lâu dài.

Ảnh minh họa.

Trong thực tế, nhiều bố mẹ vô tình làm gia tăng cảm giác ghen tị mà không nhận ra. Những câu nói như “con phải nhường em”, “sao con không giỏi như anh” hay việc cố gắng “chia đều mọi thứ” nhưng lại thiếu sự quan tâm riêng biệt… có thể khiến trẻ cảm thấy tình yêu là thứ phải chia sẻ, thậm chí phải cạnh tranh để có được. 

Khi trẻ thể hiện sự ghen tị, phản ứng của bố mẹ đóng vai trò rất quan trọng. Nếu chỉ dừng lại ở việc la mắng hay ép trẻ “phải yêu thương anh chị em”, cảm xúc thật của trẻ sẽ bị kìm nén. Lâu dần, trẻ có thể trở nên thu mình, hoặc ngược lại là phản kháng mạnh mẽ hơn.

Về lâu dài, nếu cảm xúc ghen tị không được xử lý đúng cách, có thể ảnh hưởng đến cách trẻ xây dựng các mối quan hệ khi trưởng thành. Trẻ có thể mang theo tâm lý so sánh, thiếu tự tin hoặc luôn cảm thấy mình không đủ tốt.

Cuối cùng, điều quan trọng nhất không phải là loại bỏ hoàn toàn sự ghen tị – bởi đó là một cảm xúc tự nhiên – mà là giúp trẻ hiểu và vượt qua nó theo cách tích cực. Khi bố mẹ đủ tinh tế để lắng nghe, đủ kiên nhẫn để đồng hành và đủ công bằng trong tình yêu thương, gia đình sẽ trở thành nơi an toàn, nơi mỗi đứa trẻ đều cảm thấy mình có giá trị và không cần phải cạnh tranh để được yêu.

Chuyên gia tâm lý Quang Thị Mộng Chi.

Khi con nói: “Mẹ thương em hơn con!”, bố mẹ nên phản ứng thế nào?

Khi một đứa trẻ nói: “Mẹ thương em hơn con!”, điều quan trọng đầu tiên là bố mẹ không nên vội vàng phủ nhận hay chỉnh sửa cảm xúc của con (ví dụ như “Không có đâu, mẹ thương con như nhau mà”). Câu nói này thực chất không phải là một “đánh giá đúng – sai”, mà là cách trẻ đang diễn đạt cảm giác bị bỏ rơi, thiếu an toàn hoặc mất vị trí trong mối quan hệ với bố mẹ.

Thay vì phản bác, bố mẹ nên đón nhận và gọi tên cảm xúc của con. Ví dụ: “Mẹ nghe con nói vậy, chắc con đang buồn và thấy mẹ quan tâm em nhiều hơn, đúng không?”. Cách phản hồi này giúp trẻ cảm thấy mình được lắng nghe và thấu hiểu, từ đó giảm bớt cảm xúc tiêu cực ngay lập tức. Trong tâm lý học, đây là bước quan trọng để giúp trẻ phát triển khả năng nhận diện và điều hòa cảm xúc.

Sau đó, bố mẹ có thể trấn an nhưng không phủ nhận trải nghiệm của con, chẳng hạn: “Mẹ yêu con rất nhiều, và mẹ cũng yêu em. Nhưng có thể dạo này em còn nhỏ nên mẹ phải chăm em nhiều hơn, làm con thấy thiệt thòi”. Cách giải thích này vừa giữ được sự công bằng về mặt tình cảm, vừa giúp trẻ hiểu bối cảnh, thay vì cảm thấy bị so sánh hay bị “lép vế”.

Cuối cùng, điều quan trọng không nằm ở lời nói mà ở hành vi nhất quán. Trẻ cần được trải nghiệm những khoảnh khắc riêng với bố mẹ, được công nhận vai trò riêng của mình trong gia đình, và không bị so sánh với anh/chị/em. Khi trẻ cảm nhận được sự gắn bó ổn định và riêng biệt, những lời “con nghĩ mẹ thương em hơn” sẽ dần giảm đi.

Tóm lại, thay vì sửa câu nói của trẻ, bố mẹ nên lắng nghe – thấu cảm – giải thích – và điều chỉnh hành vi. Đây là cách giúp trẻ vượt qua cảm giác ghen tị một cách lành mạnh và phát triển sự an toàn cảm xúc lâu dài.

Khi sự ghen tị đã kéo dài nhiều năm, liệu có thể “sửa chữa” mối quan hệ giữa các con không, và bắt đầu từ đâu?

Câu trả lời là có thể, nhưng cần nhìn nhận đúng bản chất: khi sự ghen tị giữa các con đã kéo dài nhiều năm, vấn đề không chỉ nằm ở hành vi bề ngoài (cãi vã, cạnh tranh), mà đã trở thành một kiểu quan hệ được “định hình” trong gia đình. Vì vậy, “sửa chữa” không phải là can thiệp tức thời, mà là tái cấu trúc lại cách bố mẹ tương tác với từng con và với cả hệ thống gia đình.

Điểm khởi đầu quan trọng nhất là bố mẹ cần dừng việc tìm “ai đúng – ai sai”, mà chuyển sang hiểu rằng mỗi đứa trẻ đều có trải nghiệm cảm xúc riêng, thường là cảm giác bị so sánh, thiếu công bằng hoặc không được nhìn nhận đủ. Khi bố mẹ đứng về một phía, dù vô tình, sẽ càng củng cố vòng xoáy ghen tị.

Thay vào đó, bố mẹ nên tiếp cận theo hướng trung lập và công bằng về mặt cảm xúc: lắng nghe từng con một cách riêng biệt, giúp mỗi trẻ có cơ hội nói ra trải nghiệm của mình mà không bị phủ nhận.

Bước tiếp theo là xây dựng lại mối quan hệ riêng với từng đứa trẻ. Trong nhiều gia đình, khi có xung đột kéo dài, bố mẹ thường chỉ tập trung vào việc “giải quyết mâu thuẫn giữa các con”, mà quên rằng gốc rễ nằm ở nhu cầu gắn bó cá nhân chưa được đáp ứng. Những khoảng thời gian riêng, sự công nhận điểm mạnh riêng của từng con, và việc tránh so sánh trực tiếp sẽ giúp trẻ dần cảm thấy an toàn hơn, từ đó giảm nhu cầu cạnh tranh.

Song song đó, bố mẹ cần tái thiết lập cách các con tương tác với nhau, nhưng không theo hướng ép buộc “phải yêu thương nhau”, mà là tạo ra những trải nghiệm hợp tác tích cực. Ví dụ, giao nhiệm vụ chung phù hợp với độ tuổi, khuyến khích hỗ trợ lẫn nhau, và đặc biệt là ghi nhận khi các con có hành vi tích cực với nhau, dù rất nhỏ. Điều này giúp “viết lại” trải nghiệm giữa các con theo hướng tích cực hơn.

Một yếu tố quan trọng khác là kiên trì và nhất quán. Những mối quan hệ đã hình thành trong nhiều năm sẽ không thay đổi chỉ sau vài tuần. Bố mẹ cần duy trì cách ứng xử mới trong thời gian đủ dài để trẻ cảm nhận được sự thay đổi là thật, không phải nhất thời.

Việc “sửa chữa” hoàn toàn khả thi, nhưng không bắt đầu từ việc dạy các con “đừng ghen tị nữa”, mà bắt đầu từ việc bố mẹ thay đổi cách lắng nghe, kết nối và tạo môi trường công bằng về cảm xúc trong gia đình. Khi nền tảng này được thiết lập lại, mối quan hệ giữa các con sẽ dần được cải thiện một cách tự nhiên và bền vững.

Bố mẹ nên nói gì để trẻ cảm nhận được tình yêu là “đủ đầy” chứ không phải “có điều kiện” hay “phải chia sẻ”?

Đây là một câu hỏi rất quan trọng, vì cảm nhận “mình có được yêu vô điều kiện hay không” chính là nền tảng của sự an toàn cảm xúc ở trẻ. Điều cần lưu ý là trẻ không chỉ “nghe” bằng tai, mà còn “cảm” bằng cách bố mẹ phản ứng và tương tác hằng ngày. Vì vậy, lời nói cần đi kèm với thái độ nhất quán.

Trước hết, bố mẹ nên truyền đi thông điệp rõ ràng rằng tình yêu không phải là thứ phải chia phần hay cạnh tranh. Thay vì nói “mẹ thương hai con như nhau”, có thể chuyển sang cách nói cụ thể và cá nhân hóa hơn:“Với mẹ, mỗi đứa con là một người rất đặc biệt. Mẹ yêu con theo cách riêng của con, và tình yêu đó không bị ít đi khi mẹ chăm em.” Cách diễn đạt này giúp trẻ hiểu rằng tình yêu không phải là một “chiếc bánh” bị chia nhỏ, mà là những mối quan hệ riêng biệt, độc lập.

Thứ hai, bố mẹ nên tách biệt rõ giữa tình yêu và hành vi. Ví dụ, khi trẻ mắc lỗi, thay vì nói “con hư nên mẹ không thương”, có thể nói: “Mẹ không đồng ý với việc con làm, nhưng mẹ vẫn luôn yêu con.”Thông điệp này rất quan trọng vì nó giúp trẻ hiểu rằng giá trị bản thân của mình không bị phụ thuộc vào việc mình “ngoan” hay “giỏi” đến đâu.

Bên cạnh đó, bố mẹ nên chủ động “gọi tên” tình yêu trong những khoảnh khắc đời thường, chứ không chỉ khi có vấn đề. Những câu như: “Mẹ rất vui vì có con ở đây”,“Ở bên con làm mẹ thấy hạnh phúc”,“Con là một phần rất quan trọng trong gia đình mình” sẽ giúp trẻ tích lũy dần cảm nhận rằng mình được yêu một cách ổn định và không điều kiện.

Một điểm then chốt nữa là tránh ngôn ngữ so sánh hoặc điều kiện hóa tình cảm, chẳng hạn như “con phải nhường em thì mẹ mới thương” hoặc “con giỏi như anh thì mẹ sẽ tự hào hơn”. Những câu nói này vô tình khiến trẻ hiểu rằng tình yêu là thứ phải “đạt được” hoặc “giữ lấy” bằng hành vi.

Cuối cùng, điều làm trẻ tin vào tình yêu “đủ đầy” không phải là một câu nói hoàn hảo, mà là sự lặp lại nhất quán của nhiều trải nghiệm nhỏ: được lắng nghe khi buồn, được an ủi khi sai, được chú ý khi không cần phải cạnh tranh. Khi những trải nghiệm này tích lũy đủ lâu, trẻ sẽ dần hình thành một niềm tin vững chắc rằng: “Mình được yêu vì chính mình, chứ không phải vì mình phải hơn ai hay phải làm gì để xứng đáng.”

Làm thế nào để nuôi dạy những đứa trẻ vừa có cá tính riêng, vừa biết gắn kết với anh chị em?

Đây thực chất là một bài toán cân bằng: vừa nuôi dưỡng cá tính riêng của từng trẻ, vừa xây dựng cảm giác thuộc về trong gia đình. Hai yếu tố này không mâu thuẫn với nhau, nhưng nếu thiên lệch về một phía, trẻ sẽ dễ rơi vào cạnh tranh hoặc phụ thuộc.

Trước hết, bố mẹ cần tôn trọng sự khác biệt giữa các con một cách có ý thức. Mỗi trẻ có khí chất, sở thích, điểm mạnh khác nhau, và điều quan trọng là bố mẹ nhận ra và gọi tên được những nét riêng đó mà không đặt chúng vào thế so sánh. Ví dụ, thay vì nói anh giỏi hơn em, có thể nói anh có thế mạnh về một lĩnh vực nào đó, còn em lại rất tốt ở lĩnh vực khác. Khi trẻ cảm thấy mình được nhìn nhận như một cá thể độc lập, nhu cầu cạnh tranh để khẳng định bản thân sẽ giảm đi đáng kể.

Song song đó, cần xây dựng bản sắc gia đình như một đội, nơi các thành viên không giống nhau nhưng cùng thuộc về một hệ thống chung. Bố mẹ có thể tạo ra những trải nghiệm chung như hoạt động gia đình, nhiệm vụ hợp tác, hoặc những thói quen nhỏ như ăn tối cùng nhau, chia sẻ một điều vui trong ngày. Những trải nghiệm này giúp trẻ hình thành cảm giác chúng ta là một nhóm, từ đó tăng sự gắn kết tự nhiên thay vì gượng ép.

Một nguyên tắc rất quan trọng là công bằng không phải là giống nhau. Nhiều bố mẹ cố gắng đối xử như nhau để tránh ghen tị, nhưng điều này đôi khi phản tác dụng vì nhu cầu của mỗi trẻ là khác nhau. Khi bố mẹ linh hoạt đáp ứng theo nhu cầu riêng của từng con và giải thích rõ ràng, trẻ sẽ học được cách nhìn nhận sự khác biệt mà không xem đó là thiên vị.

Ngoài ra, bố mẹ nên dạy trẻ kỹ năng tương tác với anh chị em, thay vì chỉ yêu cầu phải thương nhau. Những kỹ năng như diễn đạt cảm xúc, thương lượng, chờ đợi lượt, hay xin lỗi và làm hòa đều cần được hướng dẫn cụ thể. Đây là nền tảng để mối quan hệ giữa các con không chỉ dựa trên cảm xúc mà còn dựa trên kỹ năng xã hội.

Điều có ảnh hưởng mạnh nhất chính là cách bố mẹ làm gương. Trẻ học cách yêu thương, tôn trọng và giải quyết xung đột thông qua việc quan sát cách bố mẹ đối xử với nhau và với từng con. Khi bố mẹ thể hiện sự tôn trọng cá nhân nhưng vẫn giữ sự gắn kết, trẻ sẽ học theo một cách tự nhiên.

Để nuôi dạy những đứa trẻ vừa có cá tính riêng vừa biết gắn kết, bố mẹ cần đồng thời làm ba việc: tôn trọng sự khác biệt, tạo trải nghiệm chung và dạy kỹ năng tương tác. Khi cả ba yếu tố này được duy trì nhất quán, trẻ sẽ phát triển vừa độc lập về bản sắc, vừa bền vững trong các mối quan hệ gần gũi.