Mẹ chồng không bao giờ nhận tiền tôi biếu, cho tới khi biết lý do thực sự tôi mới hiểu

Rất nhiều lần tôi biếu tiền nhưng mẹ chồng đều từ chối. Tôi không biết mình đã sai điều gì.

Lấy chồng được hơn ba năm, điều khiến tôi băn khoăn nhất không phải chuyện sống chung hay khác biệt tính cách, mà là chuyện mẹ chồng chưa bao giờ nhận tiền tôi biếu.

Vợ chồng tôi ở riêng nhưng gần nhà bố mẹ. Thỉnh thoảng cuối tháng, khi có lương hoặc có khoản dư dả hơn một chút, tôi lại mua đồ, hoặc kín đáo đưa mẹ ít tiền để bà tiêu vặt. Tôi nghĩ đó là chuyện bình thường. Dù sao bố mẹ cũng đã vất vả cả đời vì con cái.

Nhưng lần nào cũng vậy.

"Mẹ còn tiền, con cầm mà lo cho các cháu."

"Để dành đi, nuôi con tốn lắm."

"Có thiếu đâu mà đưa mẹ."

Ban đầu tôi chỉ nghĩ mẹ khách sáo. Tôi cười, lại cất vào túi. Nhưng một lần, hai lần rồi nhiều lần như thế, cảm giác trong lòng bắt đầu đổi khác.

Lần nào mẹ chồng cũng từ chối tiền tôi biếu
Lần nào mẹ chồng cũng từ chối tiền tôi biếu

Có những lúc tôi ngồi nghĩ rất lâu.

Mẹ chồng lần nào cũng từ chối tiền tôi biếuMẹ chồng lần nào cũng từ chối tiền tôi biếuHay tôi nói gì khiến bà không thấy thoái mải khi nhận tiền từ tôi? Hoặc sâu xa hơn, mẹ không coi tiền tôi đưa là tấm lòng thật sự? Hay vì mẹ lo cho chúng tôi thiếu thốn?

Con người đôi khi kỳ lạ như thế. Chỉ một chuyện nhỏ cũng đủ khiến mình suy nghĩ rất nhiều.

Tôi bắt đầu thấy chạnh lòng vì những điều rất nhỏ

Càng về sau, tôi càng để ý hơn.

Tôi mua cho mẹ chiếc áo, bà vui vẻ nhận. Tôi mua hộp thuốc bổ, bà cũng cười rồi bảo tốn tiền quá. Nhưng cứ đụng đến tiền là mẹ nhất quyết từ chối.

Có lần tôi cố nhét vào túi bà rồi vội ra về. Tối hôm đó mẹ gọi điện.

"Mẹ để tiền trong ngăn túi rau đưa cho con rồi đấy."

Tôi cười cho qua nhưng lòng nặng trĩu.

Có những nỗi buồn không lớn đến mức phải kể với ai, nhưng cứ nằm đó như hạt cát trong giày. Không đau dữ dội, chỉ âm thầm khiến mình khó chịu.

Tôi từng nghĩ mình đã cố gắng đủ nhiều để gần gũi với mẹ. Tôi quan tâm, hỏi han, lễ Tết cũng chu đáo. Thế nhưng chuyện nhỏ này lại làm tôi cứ thấy như giữa mình và mẹ vẫn còn một khoảng cách nào đó chưa bước qua được.

Tôi không trách mẹ. Tôi chỉ không biết thực sự bà không muốn nhận hay vì điều gì khác.

Một câu nói của chị dâu khiến tôi sững lại

Mọi chuyện chỉ sáng tỏ vào một chiều cuối tuần.

Hôm đó tôi qua nhà bố mẹ ăn cơm, chị dâu cũng có mặt. Lúc hai chị em rửa bát, tôi buột miệng cười:"Mẹ cũng đâu dư dả nhưng con cái biếu tiền lại chẳng bao giờ nhận."

Nhưng chị dâu lại nhìn tôi rồi cười rất nhẹ.

"Mẹ có nhận đấy chứ."

Tôi ngạc nhiên:

"Nhận đâu mà nhận?"

Chị đáp:

"Mẹ chỉ không nhận trực tiếp từ các con dâu thôi. Chứ con trai đưa thì mẹ vẫn lấy."

Tôi im lặng mất mấy giây.

Không hiểu sao lúc đó lòng tôi hơi chùng xuống. Cảm giác đầu tiên là hụt hẫng. Tôi đã nghĩ ngay rằng hóa ra đúng là có sự khác biệt.

Nhưng rồi chị dâu nói tiếp:

"Mẹ không phải không quý con đâu. Mẹ ngại thôi."

Hóa ra có những người cả đời chỉ sợ mang tiếng

Chị dâu bảo: "Mẹ không muốn người ta bảo mẹ già rồi cứ ngồi tiêu tiền của con các con, nhất là con dâu."

Tôi ngồi yên.

Tự nhiên nhớ lại những lần mẹ từ chối, giọng lúc nào cũng nhẹ nhàng, không hề lạnh nhạt. Chỉ là khi đó tôi nhìn mọi thứ bằng cảm giác của mình, nên cứ nghĩ mẹ đang giữ khoảng cách.

Hoá ra mẹ sợ mang tiếng.

Tôi bỗng vừa thấy thương mẹ vừa thấy lấn cấn. Nhưng từ đó tôi quyết định không đưa tiền cho mẹ nữa mà bảo chồng đưa, tất nhiên là lúc không có mặt tôi.