Dù Iraq cuối cùng vẫn giành được vé đến Bắc Mỹ thông qua vòng 5, nhưng những góc khuất ở vòng đấu diễn ra vào tháng 10 năm 2025 cho thấy một bức tranh thiếu công bằng, nơi các đội bóng như Indonesia và Iraq dường như phải thi đấu trên một sân chơi nghiêng hẳn về một phía.
Vấn đề đầu tiên và nghiêm trọng nhất nằm ở khâu chọn địa điểm thi đấu. Theo thông báo ban đầu từ Liên đoàn Bóng đá Châu Á (AFC) trong lễ bốc thăm, vòng 4 được quy hoạch tổ chức trên sân trung lập nhằm đảm bảo tính công bằng cao nhất. Tuy nhiên, quyết định cuối cùng lại trao quyền đăng cai cho Qatar (bảng A) và Ả Rập Xê Út (bảng B).
Đáng nói hơn, nếu việc chọn chủ nhà được dựa trên thứ hạng FIFA, Ả Rập Xê Út (hạng 58) hoàn toàn không đủ tư cách xếp trên Iraq (hạng 57). Việc AFC phớt lờ yếu tố thứ hạng và tước đi cơ hội đăng cai của Iraq để trao lợi thế sân nhà cho Ả Rập Xê Út là một quyết định thiếu minh bạch và không có cơ sở thuyết phục.
Hệ lụy của việc sắp xếp chủ nhà bất hợp lý này dẫn đến một lịch thi đấu mang tính hủy diệt đối với các đội khách, đặc biệt là Indonesia. Đội bóng Đông Nam Á chỉ có mặt tại Ả Rập Xê Út vào đầu tuần, một số trụ cột hội quân muộn vào thứ Ba, nhưng buộc phải ra sân thi đấu ngay vào tối thứ Tư.
Sự chênh lệch về lịch nghỉ ngơi càng bộc lộ rõ sự bất công. Sau trận mở màn, Ả Rập Xê Út được nghỉ ngơi trọn vẹn 6 ngày trước lượt trận tiếp theo. Ngược lại, Indonesia chỉ có 3 ngày để hồi phục trước khi chạm trán Iraq. Bản thân tuyển Iraq cũng chịu chung số phận khi chỉ có vỏn vẹn hơn 2 ngày nghỉ ngơi sau trận thắng Indonesia để chuẩn bị cho trận cầu quyết định với đội chủ nhà Ả Rập Xê Út. Trong bóng đá đỉnh cao, việc chênh lệch từ 3 đến 4 ngày nghỉ ngơi giữa các đội bóng trong cùng một bảng đấu ngắn ngày là một lợi thế khổng lồ.
Bên cạnh đó, việc áp dụng tiêu chí ưu tiên "tổng số bàn thắng" thay vì hiệu số phụ thông thường khi các đội bằng điểm cũng gián tiếp giúp Ả Rập Xê Út vượt mặt Iraq (cùng 4 điểm, cùng hiệu số) để giành ngôi nhất bảng.
Việc một huấn luyện viên của đội bóng đã giành vé đi tiếp như Graham Arnold lên tiếng bảo vệ nạn nhân Indonesia cho thấy vấn đề không nằm ở sự cay cú cá nhân, mà nằm ở hệ thống tổ chức. World Cup 2026 mở rộng số đội tham dự nhằm mang lại cơ hội công bằng cho nhiều quốc gia hơn. Tuy nhiên, nếu khâu điều hành của AFC vẫn tồn tại những quyết định mang tính đặc quyền, đặc lợi cho một nhóm nhỏ các quốc gia, ý nghĩa của sự mở rộng này sẽ bị suy giảm nghiêm trọng.