Khoảnh khắc thiên thần của Gotze và nỗi đau câm lặng của Messi

Rio de Janeiro, tháng 7 năm 2014. Tại thánh địa Maracana, lịch sử đã chọn ra một kịch bản nghiệt ngã nhất để tôn vinh nhà vua mới.
Gotze bước ra từ bóng tối lịch sử.
Gotze bước ra từ bóng tối lịch sử.

Đó là đêm mà một "siêu dự bị" đã bước ra từ bóng tối để cướp đi giấc mơ của Lionel Messi, để lại một trong những hình ảnh ám ảnh và day dứt nhất lịch sử túc cầu giáo, ánh mắt của kẻ về nhì vĩ đại.

Buổi hoàng hôn nghiệt ngã của Messi

Nếu có một nơi nào đó trên trái đất xứng đáng là sân khấu cho trận chiến cuối cùng của bóng đá thế giới, đó chỉ có thể là Maracana. 

Một bên là "Cỗ xe tăng" Đức, một tập thể hoàn hảo, lạnh lùng và khoa học, những người vừa nghiền nát chủ nhà Brazil 7-1 trong một trận bán kết gây chấn động. Họ đến đây để phá vỡ lời nguyền, chưa một đội bóng châu Âu nào vô địch World Cup trên đất Nam Mỹ.

Messi trước ngưỡng thiên đường và vực sâu.
Messi trước ngưỡng thiên đường và vực sâu.

Bên kia là Argentina, hay đúng hơn là đoàn quân của những chiến binh "tử vì đạo" xung quanh "vị thánh sống" Lionel Messi. Hàng vạn người Argentina đã di chuyển sang Brazil, biến Rio de Janeiro thành một Buenos Aires thu nhỏ. Họ hát vang bài ca “Brazil, hãy nói cho ta biết cảm giác thế nào”, mang theo khát vọng 28 năm chờ đợi kể từ thời Diego Maradona.

Không khí tại Maracana hôm ấy tràn ngập sự căng thẳng. Không ồn ào như những lễ hội Samba thường thấy, đó là sự tĩnh lặng của một cơn bão sắp ập đến. Ánh nắng chiều tà của Rio hắt xuống sân cỏ những vệt dài loang lổ, tạo nên một khung cảnh tráng lệ nhưng u buồn. Messi bước ra sân, khuôn mặt lạnh tanh, đôi mắt đăm chiêu nhìn vào khoảng không vô định. Anh biết, chỉ một bước chân nữa thôi, anh sẽ bước vào ngôi đền của những huyền thoại bất tử, hoặc sẽ ngã gục trước ngưỡng cửa thiên đường.

Vũ điệu của sự sợ hãi và những cơ hội bị thượng đế trêu ngươi

Tiếng còi khai cuộc vang lên và 90 phút chính thức của trận chung kết diễn ra không phải là một bữa tiệc bàn thắng, mà là một cuộc đấu trí nghẹt thở của những sai lầm và sự tiếc nuối.

Người Đức kiểm soát bóng, nhưng Argentina mới là kẻ nắm giữ những cơ hội. Phút 21, một khoảnh khắc khiến cả thế giới nín thở. Toni Kroos, "bộ não" của người Đức, bất ngờ đánh đầu về bất cẩn, biếu không cho Gonzalo Higuain một cơ hội đối mặt với thủ thành Manuel Neuer.

Một pha dứt điểm ám ảnh cả sự nghiệp.
Một pha dứt điểm ám ảnh cả sự nghiệp.

Thời gian như ngưng đọng lại. Higuain có tất cả, không gian, thời gian và cả sự kỳ vọng của hàng triệu đồng bào. Nhưng rồi, cú sút của anh lại đi chệch cột dọc trong sự ngỡ ngàng tột độ. Higuain ôm đầu, Messi quay mặt đi. Đó là điềm báo cho một đêm không yên ả. Ít phút sau, Higuain đưa bóng vào lưới và chạy điên cuồng ăn mừng, nhưng lá cờ của trọng tài biên đã phất lên như một "gáo nước lạnh" tạt thẳng vào "ngọn lửa" đang bùng cháy của người Nam Mỹ.

Trận đấu trở thành một cuộc chiến về thể lực và ý chí đúng nghĩa. Christoph Kramer, cầu thủ được thay thế vào phút chót của Đức, lĩnh trọn cú va chạm như trời giáng từ vai của Ezequiel Garay. Anh thi đấu trong trạng thái vô thức trước khi gục xuống sân. Hình ảnh ấy đại diện cho tính chất khốc liệt của trận chiến.

Lionel Messi cũng có cơ hội của riêng mình. Phút 47, anh thoát xuống bên cánh trái, góc sút sở trường, cái chân trái ma thuật đã vẽ nên hàng trăm bàn thắng. Nhưng lần này, bóng đi sạt cột dọc trong gang tấc. Một tiếng ồ vang lên khắp cầu trường. Các vị thần bóng đá dường như đang chơi trò ú tim với El Pulga.

Lời thì thầm của Joachim Low

Joachim Low và quyết định thay đổi lịch sử.
Joachim Low và quyết định thay đổi lịch sử.

Sang hiệp phụ, Joachim Low đưa ra một quyết định thay đổi lịch sử. Ông rút lão tướng Miroslav Klose, chân sút vĩ đại nhất lịch sử World Cup ra nghỉ. Người vào sân là Mario Gotze, chàng trai 22 tuổi không được đánh giá cao về mặt kinh nghiệm. Trước khi Gotze bước vào thảm cỏ, Low đã ghé tai anh và thì thầm một câu nói sau này trở thành huyền thoại: "Hãy vào sân và chứng minh cho cả thế giới thấy rằng cậu giỏi hơn Messi. Hãy quyết định trận đấu này."

Lời thì thầm ấy giống như một câu thần chú. Argentina lúc này đã kiệt sức. Họ co cụm lại, chờ đợi loạt sút luân lưu may rủi, nơi họ tin vào đôi tay nhựa của Romero. Nhưng người Đức, với "tinh thần thép", không muốn phó mặc số phận cho may rủi.

Phút 113, tuyệt tác giữa lằn ranh sinh tử

Đồng hồ chỉ sang phút thứ 113. Khi mà tất cả đã bắt đầu nghĩ về những loạt "đấu súng", thì Andre Schurrle có pha bứt tốc kinh hoàng bên cánh trái. Anh tạt một đường bóng cầu âu vào vòng cấm địa.

Siêu dự bị viết lại số phận trận chung kết.
Siêu dự bị viết lại số phận trận chung kết.

Ở đó, Mario Gotze xuất hiện như một "bóng ma" giữa hàng phòng ngự dày đặc của Argentina. Anh không đánh đầu, cũng không sút ngay. Gotze đỡ bóng bằng ngực, một nhịp chạm bóng mềm mại như nhung. Bóng vẫn chưa chạm đất, Gotze vung chân trái bắt vô-lê chéo góc.

VÀOOOOO!!!

Lưới của Argentina rung lên. Một bàn thắng hội tụ đủ mọi yếu tố của sự hoàn hảo, kỹ thuật, tốc độ, lạnh lùng và tính thời điểm.

Gotze chạy ra đường biên, dang rộng vòng tay đón nhận vinh quang. Còn ở phía sau lưng anh, sự sụp đổ diễn ra theo hiệu ứng domino. Messi đứng khựng lại, hai tay chống hông, đầu cúi gằm. Những giọt nước mắt bắt đầu rơi trên khán đài của các CĐV áo sọc trắng xanh. Họ hiểu rằng, thời gian không còn đủ để sửa sai nữa.

Bức tranh tương phản và sự thờ ơ của Messi

Tiếng còi mãn cuộc của trọng tài Nicola Rizzoli vang lên sau 120 phút. Đức trở thành nhà vô địch thế giới lần thứ 4. Philipp Lahm nâng cao chiếc cúp vàng danh giá. Pháo hoa rợp trời Rio de Janeiro.

Messi cầm Golden Ball với ánh mắt vô hồn.
Messi cầm Golden Ball với ánh mắt vô hồn.

Nhưng giữa ngày hội lớn ấy, ống kính máy quay lại bắt được một khoảnh khắc "đắt" hơn mọi lời bình luận. Lionel Messi được xướng tên cho danh hiệu "Cầu thủ xuất sắc nhất giải".

Người ta nói danh hiệu Golden Ball năm ấy nặng "tựa ngàn cân" trên tay Messi. Anh đón nhận nó với ánh mắt vô hồn và sự miễn cưỡng không thể giấu giếm. Với Leo lúc ấy, sự thừa nhận cá nhân dường như trở nên vô nghĩa, bởi thứ anh thực sự khao khát là vinh quang tập thể đang nằm trong tay người Đức, một giấc mơ vừa trượt qua kẽ tay trong gang tấc.

Hình ảnh Messi cầm giải thưởng cá nhân nhưng mắt nhìn xa xăm về phía chiếc cúp vàng đã trở thành biểu tượng cho sự nghiệt ngã của môn thể thao vua. Thiên tài không phải lúc nào cũng chiến thắng, và đôi khi, những danh hiệu cá nhân lại trở thành gánh nặng của nỗi buồn.

Nỗi đau là chất liệu để dệt nên huyền thoại

Đêm Maracana khép lại với hai số phận rẽ sang hai hướng khác nhau.

Mario Gotze, người hùng của đêm hôm ấy, sau này đã không thể vươn tầm thành ngôi sao hàng đầu như như kỳ vọng. Bàn thắng đó dường như là khoảnh khắc rực rỡ nhất, đốt cháy toàn bộ sự nghiệp của anh trong một giây phút thăng hoa.

Danh hiệu cá nhân không khỏa lấp nỗi đau.
Danh hiệu cá nhân không khỏa lấp nỗi đau.

Còn Lionel Messi, thất bại năm 2014 trở thành vết sẹo lớn nhất trong tim anh. Nó ám ảnh El Pulga qua bao nhiêu năm tháng, qua những lần thất bại tiếp theo tại Copa America, qua lần tuyên bố giã từ đội tuyển. Nhưng chính thất bại đau đớn tại Maracana năm ấy mới làm nền cho sự vĩ đại của hành trình 8 năm sau tại Qatar 2022.

Nếu không có nỗi đau tột cùng trước người Đức năm 2014, liệu chúng ta có được chứng kiến một Messi gai góc, lì lợm và bùng nổ để hoàn tất định mệnh của mình sau này?

Trận chung kết 2014 không chỉ là chiến thắng của người Đức, nó là một thước phim buồn nhưng tuyệt đẹp về sự dang dở. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, trong bóng đá cũng như cuộc đời, đôi khi bạn phải nếm trải cảm giác gục ngã trước ngưỡng cửa thiên đường để biết trân trọng hơn giá trị của vinh quang khi nó thực sự đến.

Nếu quý độc giả muốn tiếp tục sống lại những ký ức sân cỏ và lắng nghe các câu chuyện phía sau những trận cầu đã đi vào lịch sử, mời theo dõi thêm các bài viết khác trong cùng chuyên mục.

Thảm bại 2-8 và bài học về sự sụp đổ từ bên trong của Barca

Thất bại cần thiết của Argentina để Messi bước lên ngai vàng