Cristiano Ronaldo, người đàn ông đã dành cả đời để định nghĩa lại giới hạn của sự vĩ đại, dường như đang mắc kẹt trong cuộc chiến khó khăn nhất của đời mình, cuộc chiến với chính cái bóng mà anh đã tạo ra.
Nỗi buồn phía sau tấm màn nhung
Nếu bạn hỏi bất kỳ ai về điều gì đã tạo nên Cristiano Ronaldo, câu trả lời sẽ luôn là: "Tâm lý thép". Đó là thứ vũ khí hủy diệt giúp anh vượt qua những tiếng la ó tại Old Trafford năm 2006, giúp anh phá vỡ sự thống trị của Barcelona thời Pep Guardiola, và giúp anh đứng dậy sau chấn thương để cổ vũ Bồ Đào Nha vô địch EURO 2016.
Khát khao trở thành số một không chỉ là động lực, nó là oxy của anh.
Thế nhưng, có một nghịch lý đầy suy ngẫm trong những năm tháng cuối cùng này, thứ 'tâm lý thép' từng đưa anh lên đỉnh cao nay lại trở thành một rào cản vô hình. Thay vì tận hưởng một hoàng hôn tĩnh lặng, Cristiano dường như đang dồn hết chút sức để bảo vệ thế giới quan mà anh đã xây dựng cả đời, nơi anh luôn là trung tâm và mọi trở lực đều chỉ là chất xúc tác để anh mạnh mẽ hơn.
Có một nỗi buồn len lỏi sau những dòng tin tức, khi chúng ta thấy một huyền thoại không chỉ đấu tranh với đối thủ trên sân, mà còn đang nỗ lực thuyết phục thế giới rằng ngọn lửa trong anh vẫn đủ sức thắp sáng vũ trụ bóng đá. Đó không phải là sự chối bỏ thực tại, mà là bản năng sinh tồn của một người chưa bao giờ học cách đầu hàng trước quy luật của sự đào thải.
Nghịch lý Al Nassr và bài học từ Al Ittihad
Hãy quay ngược thời gian về thời điểm cuối năm 2022. Khi ấy, Al Nassr đang dẫn đầu bảng xếp hạng Saudi Pro League. Họ là một tập thể gắn kết, chơi thứ bóng đá hiệu quả và đang băng băng về đích. Rồi Cristiano đến.
Sự xuất hiện của anh được kỳ vọng là mảnh ghép cuối cùng để biến Al Nassr thành bất khả chiến bại. Nhưng bóng đá chưa bao giờ là phép cộng đơn giản của những con số trên hợp đồng.
Mùa giải năm đó, Al Nassr đánh mất ngôi đầu. Đội vô địch là Al Ittihad. Điều đáng nói là gì? Al Ittihad khi ấy không than phiền, không kêu ca về trọng tài hay sự thiếu công bằng.
Chi tiết này thường bị lãng quên, nhưng nó là một vết gợn lớn. Rõ ràng, các đội bóng khác hoàn toàn có thể "đình công" về mặt tinh thần vì sự chênh lệch tài chính quá lớn khi Ronaldo đến. Nhưng họ đã không làm thế. Họ chiến đấu và chiến thắng.
Thất bại của Al Nassr mùa giải đó là minh chứng cho thấy rằng sự hiện diện của một cá nhân vĩ đại, nếu không được đặt đúng chỗ trong một hệ thống, có thể làm xáo trộn nhịp điệu của cả một tập thể.
"Hiệu ứng Ronaldo" là có thật?
Đã có lúc, truyền thông xây dựng một câu chuyện lãng mạn, làn sóng các ngôi sao đổ bộ xuống Saudi Arabia là nhờ "hiệu ứng Ronaldo". Họ đến vì nể trọng anh, vì muốn đi theo con đường anh đã mở lối.
Nhưng thời gian là liều thuốc thử khắc nghiệt nhất cho sự thật.
Ngày nay, khi Karim Benzema chuyển sang Al Hilal, đội kình địch lớn nhất của Al Nassr hay khi những ngôi sao khác cập bến các đối thủ cạnh tranh, những lời phàn nàn lại xuất hiện. Người ta bắt đầu nói về việc các đội bóng khác đang được ưu ái, đang dùng tiền để lấn át Ronaldo.
Chờ đã, chẳng phải chính logic "họ đến vì Ronaldo" đã từng được tung hô sao? Tại sao bây giờ, khi cán cân quyền lực thay đổi, câu chuyện lại trở thành "họ đến chỉ vì tiền"?
Sự thật, có lẽ trần trụi hơn nhiều, như cách Sadio Mane từng thẳng thắn thừa nhận. Tiền đạo người Senegal không ngại ngần nói rằng anh sang Saudi Arabia để kiếm hàng triệu đô la nhằm giúp đỡ cộng đồng nghèo khó tại quê nhà. Lý do duy nhất khiến phần lớn cầu thủ đến giải đấu đó là tiền, không hơn không kém.
Việc gán mọi chuyển động của cả một nền bóng đá cho sức ảnh hưởng của một cá nhân là một sự lãng mạn hóa quá mức. Và khi ảo ảnh đó tan vỡ, sự thất vọng của Ronaldo về việc Al Nassr không được tăng cường lực lượng như đối thủ càng trở nên gay gắt hơn.
Các nguồn tin quốc tế ghi nhận rằng siêu sao 40 tuổi rất thất vọng vì Al Nassr không chiêu mộ được lực lượng như kỳ vọng, trong khi đối thủ trực tiếp Al Hilal liên tục ký ngôi sao lớn, khiến vị thế cạnh tranh của đội anh bị ảnh hưởng.
Messi, Miami và sự khác biệt về di sản
Không thể nói về chương cuối của Ronaldo mà không nhắc đến "người kia", Lionel Messi. Sự so sánh này không nhằm mục đích phân định ai giỏi hơn, mà để nhìn thấy hai cách tiếp cận hoàn toàn khác nhau khi bước sang bên kia sườn dốc.
Nhiều người bảo vệ Ronaldo bằng lập luận giả định: "Nếu Cristiano sang MLS, anh đã chạm mốc 1000 bàn thắng rồi."
Có thể lắm chứ. Với khả năng dứt điểm của anh, con số đó hoàn toàn khả thi. Nhưng bóng đá đâu chỉ là những con số khô khan. Chi tiết quan trọng nhất nằm ở tác động thực tế.
Lionel Messi chọn Inter Miami, đội bóng khi ấy đang đứng bét bảng, một tập thể "làng nhàng" nhất giải đấu. Anh không đòi hỏi đội bóng phải có siêu sao ngay lập tức để phục vụ mình. Anh đến, cầm bóng, kiến tạo, ghi bàn và biến chính những cầu thủ vô danh xung quanh trở thành nhà vô địch Leagues Cup.
Có một sự khác biệt đầy suy ngẫm trong cách hai biểu tượng lớn nhất của thời đại bước vào hoàng hôn sự nghiệp. Nếu Lionel Messi chọn cách trở thành chất xúc tác để nâng tầm những đồng đội bình thường tại Inter Miami, thì Cristiano Ronaldo, trong sự kiêu hãnh tột cùng của mình, vẫn duy trì lối chơi đòi hỏi một hệ thống phải vận hành nhịp nhàng xung quanh để tối ưu hóa những bản năng săn bàn thượng thặng.
Đó không hẳn là sự ích kỷ, mà là hệ quả của một 'tâm lý thép' đã được tôi luyện qua hàng thập kỷ để chinh phục những đỉnh cao cá nhân. Nhưng khi khát khao ấy vô tình trở thành nỗi ám ảnh phải giữ vững vị thế trung tâm, nó dường như tạo ra một rào cản vô hình, ngăn anh tìm thấy sự tĩnh tại và bình yên trong những năm tháng cuối cùng của một hành trình vĩ đại.
Cái kết nào cho một vị vua?
Cristiano Ronaldo không phải là kẻ phản diện trong câu chuyện này. Anh là nạn nhân của chính sự vĩ đại mà mình đã dày công xây dựng. Anh sợ bị lãng quên, sợ bị tụt lại, và nỗi sợ đó khiến anh phản ứng một cách gai góc với thế giới xung quanh.
Việc Karim Benzema vẫn hoàn tất bản hợp đồng với Al Hilal bất chấp những ồn ào, hay việc Al Nassr chật vật trong cuộc đua vô địch, tất cả chỉ là những diễn biến bình thường của bóng đá. Nhưng qua lăng kính của Ronaldo, chúng trở thành những "bất công".
Người hâm mộ nhìn vào anh lúc này không còn với ánh mắt ngưỡng mộ tuyệt đối như xưa, mà pha lẫn một chút tiếc nuối. Tiếc cho một đoạn kết lẽ ra có thể nhẹ nhàng hơn. Tiếc cho một di sản đang bị phủ bóng bởi những cuộc tranh luận về tiền bạc, chuyển nhượng và sự so bì.
Cristiano Ronaldo chắc chắn vẫn sẽ ghi bàn, bởi bản năng của một kẻ săn đuổi những giới hạn chưa bao giờ lụi tàn trong huyết quản. Anh mãi mãi là một tượng đài bất tử của lịch sử bóng đá.
Nhưng có lẽ, chương cuối tại Saudi Arabia không còn là một bản hùng ca chinh phục thuần túy, mà là một cuộc chiến nội tâm đầy giằng xé. Đó là nơi một vị vua vĩ đại đang cố gắng bảo vệ vị thế trung tâm trước dòng chảy nghiệt ngã của thời gian.
Sự gai góc hay những lời phàn nàn về 'bất công' thực chất chỉ là lớp vỏ bọc cho một nỗi sợ nguyên thủy, sợ phải chấp nhận rằng vương triều nào rồi cũng đến lúc phải lùi vào bóng tối hậu trường.
Nếu quý độc giả muốn nhìn lại những câu chuyện phía sau sân cỏ và những góc khuất ít được chú ý sau mỗi trận đấu, mời tham khảo thêm các bài viết khác trong cùng chuyên mục.
Cách Carrick vặn lại chiếc đồng hồ sai nhịp tại Old Trafford