Sau 5 năm vắng bóng kể từ chấn thương gãy chân kinh hoàng, Conor McGregor chính thức trở lại lồng bát giác tại UFC 329 để chạm trán Max Holloway. Trận tái đấu ở hạng cân 170 pound này không chỉ là lời giải đáp cho phong độ của siêu sao người Ireland mà còn là cơ hội phục thù hoàn hảo cho Holloway sau hơn một thập kỷ.

Sự kiện UFC 329 diễn ra vào cuối tuần này sẽ được dẫn đầu bởi màn tái xuất mang tính lịch sử của Conor McGregor. Gã điên "Notorious" đã hoàn toàn rời xa các giải đấu đỉnh cao trong suốt 5 năm qua kể từ chấn thương gãy chân ám ảnh trước Dustin Poirier vào năm 2021. Dư luận và giới chuyên môn hiện đang đặt ra một dấu hỏi lớn về tình trạng thể lực cũng như cảm giác không gian của McGregor sau một quãng nghỉ quá dài, đặc biệt là khi đối thủ của anh lại là một Max Holloway đang cực kỳ bền bỉ.
Một điểm nhấn thú vị khiến sức nóng của trận đấu này tăng lên gấp bội chính là yếu tố tái đấu. McGregor từng đánh bại Holloway bằng tính điểm vào năm 2013. Tuy nhiên, sau 13 năm, cả hai người đàn ông đều đã trải qua những cuộc lột xác ngoạn mục và tự xây dựng cho mình những di sản đồ sộ đủ sức bước vào Ngôi đền Huyền thoại (Hall of Fame). Hãy cùng đi sâu vào phân tích đấu pháp giúp cả hai tìm lại cảm giác chiến thắng trong cuộc thư hùng cuối tuần này.
Chìa khóa chiến thắng cho Conor McGregor
Thành thật mà nói, rất khó để đưa ra bất kỳ nhận định chắc chắn nào về McGregor ở thời điểm hiện tại nếu nhìn vào quỹ đạo sự nghiệp đầy biến động của anh. Ở thời kỳ đỉnh cao phong độ, siêu sao người Ireland là một võ sĩ sở hữu bộ kỹ năng thiên bẩm cùng tư duy chiến thuật nhạy bén. Hành trình càn quét hạng lông (featherweight) của anh không hề là sự may mắn. Được chắp cánh bởi cú đấm tay trái mang sức mạnh hủy diệt cùng một lối chơi được thiết kế hoàn hảo để tối ưu hóa vũ khí này, McGregor từng là cơn ác mộng đối với bất kỳ ai ở mức cân 145 pound.
Thế nhưng mọi thứ đã rẽ hướng khi anh quyết định đôn cân.
Tại hạng nhẹ (lightweight), McGregor đã có một vài màn trình diễn để đời, nhưng đáng chú ý là những chiến thắng đó đều diễn ra trước các đối thủ có lối đánh như được "đo ni đóng giày" cho anh là Eddie Alvarez và Donald Cerrone. Trong các trận đấu khác, uy lực từ những cú đấm của McGregor dường như không còn giữ được độ sát thương khủng khiếp ở mức cân 155 pound, và bộ kỹ năng của anh bắt đầu bộc lộ nhiều hạn chế. Điều này có phải do những lùm xùm ngoài lề trong cuộc sống cá nhân của anh? Rất có thể. Nhưng liệu đó có phải là lý do duy nhất khiến anh trông khá nhạt nhòa ở hạng nhẹ? Chắc chắn là không.

Đáng lo ngại hơn, trận đấu sắp tới thậm chí không diễn ra ở hạng nhẹ. Cả hai sẽ thi đấu ở mức 170 pound (welterweight), một hạng cân mà McGregor thực sự không có lợi thế thể hình để cạnh tranh, ngay cả khi đối thủ bên kia chiến tuyến cũng chỉ là một võ sĩ hạng lông đôn cân.
Nhìn vào bức tranh tổng thể, khi hệ thống chiến thuật của McGregor vận hành trơn tru nhất, anh thường chủ động ép đối thủ về phía hàng rào lưới, tung ra những đòn tỉa tót hoặc những cú đá để nhử đối phương lao vào một cách liều lĩnh, và cuối cùng là kết liễu họ bằng một cú phản đòn sấm sét bằng tay trái. Đó chính là công thức tạo nên mọi thành công rực rỡ nhất của McGregor, và chúng ta hoàn toàn có quyền tin rằng anh sẽ cố gắng tái hiện đấu pháp này một lần nữa.
Nếu đúng như vậy, người hâm mộ sẽ rất kỳ vọng vào việc McGregor phát huy tối đa kho vũ khí đòn chân của mình. Dù không giỏi ở các đòn đá thấp (low kick), anh lại sở hữu những cú đá cao và đá xoay mang tính đột biến rất lớn. Những đòn đá xoay thường dùng để trừng phạt các đối thủ thích di chuyển vòng quanh để né tránh, một điều mà tôi không nghĩ Holloway sẽ làm nhiều. Điểm mấu chốt nằm ở những cú đá cao. Mặc dù Holloway đã bổ sung đòn đá vào bộ kỹ năng của mình, nhưng nền tảng của anh vẫn là boxing. McGregor càng tung nhiều cú đá cao buộc Holloway phải giữ tay ở vị trí phòng thủ sát đầu, anh càng tránh được việc phải hứng chịu những chuỗi đòn kết hợp (combo) chết người từ đối phương.
Tuy nhiên, yếu tố sống còn đối với McGregor là phải tìm lại được cái đầu lạnh. Trong trận tái đấu với Poirier, McGregor cũng vừa trở lại sau một thời gian dài nghỉ thi đấu và tỏ ra quá nôn nóng. Anh liên tục vươn người tung những cú đấm vượt quá trọng tâm, tự biến mình thành mục tiêu dễ dàng cho những đòn đá bắp chân (calf kick) và các pha phản đòn. Nếu mang tâm lý đó vào trận đấu với Max và cố gắng tìm kiếm một cú knock-out chớp nhoáng, McGregor chắc chắn sẽ nắm phần thua.
Lợi thế và đấu pháp của Max Holloway
Trái ngược với cảnh "nằm không" suốt 5 năm qua của McGregor, Holloway lại hoạt động cực kỳ năng nổ. Trong khoảng thời gian đó, anh đã thượng đài tới 8 lần, giành 5 chiến thắng, đồng thời đoạt và bảo vệ thành công chiếc đai danh giá BMF. Một lịch trình thi đấu dày đặc như vậy giúp Holloway duy trì được cảm giác thực chiến ở mức tốt nhất. Nhưng liệu chừng đó có là quá sức?

Mặc dù 5 năm qua là một chặng đường tuyệt vời đối với bất kỳ võ sĩ nào, nhưng 2 năm gần đây lại đầy rẫy chông gai với Holloway. "Blessed" vốn đã là một huyền thoại sống, nhưng anh đã để thua 2 trong 3 trận gần nhất và bắt đầu bộc lộ dấu hiệu của sự bào mòn thể chất. Trước Ilia Topuria, chiếc cằm nổi tiếng bằng thép của Holloway cuối cùng cũng bị khuất phục. Tiếp đó, trước Charles Oliveira, anh tỏ ra hoàn toàn bất lực trong các tình huống vật khóa (grappling) hay nói chính xác hơn là không thể cạnh tranh sức mạnh với một đối thủ to lớn hơn nhiều. Giờ đây, anh lại chuẩn bị đối đầu với một kẻ có khả năng ra đòn với sức công phá khủng khiếp và có lợi thế hình thể rõ rệt.
Vũ khí làm nên thương hiệu của Holloway luôn là khối lượng đòn đánh (volume striking). Thống kê ra đòn của Max áp đảo đến mức anh đã tạo ra những kỷ lục vô tiền khoáng hậu mà có lẽ sẽ không bao giờ bị phá vỡ trong lịch sử UFC, dù bản thân anh vẫn chưa hề giải nghệ. Tần suất hoạt động điên rồ này được xây dựng trên một cơ sở vững chắc là khả năng chịu đòn lì lợm. Nếu bạn không thể bị đánh gục, chiến thuật khôn ngoan nhất là liên tục dội bom và chờ đợi sự sụp đổ từ đối phương. Hiệu quả là không thể bàn cãi, nhưng khi chiếc cằm thép đã bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt, chiến thuật này trở thành một canh bạc rủi ro hơn bao giờ hết.
Để bù đắp lại, Holloway đã bắt đầu chú trọng hơn vào lực đánh. Trước đây, anh chỉ làm suy kiệt đối thủ bằng hàng nghìn vết cắt nhỏ. Giờ đây, dù không có sức mạnh tàn bạo như Ilia Topuria, đòn đánh của Max đã đủ độ nặng để trừng phạt và khiến đối thủ phải dè chừng nếu muốn lao vào đổi đòn. Điều này đặc biệt quan trọng trong các trận đấu với Justin Gaethje và Dustin Poirier, nhưng tính hiệu quả trước McGregor vẫn còn là một ẩn số.
Con đường dẫn tới chiến thắng của Holloway rất rõ ràng. Cả hai võ sĩ đều nguy hiểm nhất khi được chủ động tiến lên ép sân, vì vậy Holloway buộc phải chiến thắng trong bài toán di chuyển. McGregor rất giỏi trong việc phản công một hoặc hai đòn khi chủ động tấn công nhử mồi, nhưng lại tỏ ra lúng túng khi bị dồn ép phải lùi bước. Chiếm lĩnh được không gian chính là chiếm lĩnh được trận đấu.
Nhưng ngay cả khi không làm chủ được bộ pháp, Holloway vẫn chưa hết cơ hội. Điểm yếu chí mạng của McGregor là việc anh mang hình bóng của một "khẩu pháo pha lê". Anh sở hữu khả năng chịu đòn tốt, nhưng lại thiếu hụt nền tảng thể lực, một phần nguyên nhân đến từ chính lối đánh bạo lực và bùng nổ của mình. Không một cá nhân nào có thể duy trì cường độ đánh 100% sức mạnh trong suốt 25 phút. Nhưng McGregor dường như luôn cố gắng làm điều đó, và nếu Holloway vẫn đứng vững sau 8 phút đầu tiên, cục diện sẽ hoàn toàn nghiêng về phía anh.
Chiến thuật tối ưu nhất cho Holloway là triển khai lối đánh với thế tấn đảo ngược (southpaw), qua đó vô hiệu hóa những góc đánh sở trường của McGregor, khiến gã điên người Ireland phải với đòn và mất trụ tương tự như những gì đã xảy ra trước Poirier. Nếu Max có thể kiên nhẫn tích tiểu thành đại bằng những cú đá bắp chân, phản công bằng những cú móc phải mỗi khi Conor tung tay trái, kết hợp với các đòn đánh vào thân người (body shots) vốn đã trở thành đặc sản, sự nguy hiểm của McGregor sẽ suy giảm cực kỳ nhanh chóng. Việc giành chiến thắng khi đó chỉ còn là vấn đề thời gian.
Những biến số chiến thuật
Câu hỏi lớn nhất rõ ràng vẫn là tình trạng của McGregor sau ngần ấy năm vắng bóng cùng chấn thương tàn khốc. Tuy nhiên, một nghi vấn khác đang nổi lên trong tuần này là liệu McGregor có sử dụng kỹ năng vật (wrestling) trước Holloway hay không? Xét cho cùng, Max đã tỏ ra khá yếu thế trước kỹ năng khóa siết của Charles Oliveira, và bản thân Conor cũng từng dùng vật để khóa chặt chiến thắng trước Max trong lần gặp nhau đầu tiên.
Nếu điều này xảy ra, đó sẽ là một bước ngoặt đầy thú vị, nhưng cá nhân tôi không cho rằng viễn cảnh này khả thi. McGregor chọn Holloway vì Max sẽ mang đến một thế trận đánh đứng (striking) đúng như anh mong muốn. Có thể anh sẽ thực hiện một vài pha bắt chân quật ngã (takedown) để thử vận may, nhưng nếu McGregor bước ra và lập tức tung những cú lao vào nhấc bổng (blast double), anh ta sẽ tự sát. Lực lượng của McGregor chưa bao giờ là điểm mạnh, và việc cố gắng áp dụng một lối đánh hoàn toàn trái sở trường là cách nhanh nhất để vắt kiệt thể lực chính mình, biến việc thắng một tình huống nhỏ thành nguyên nhân để mất cả một trận đấu.
Nhận định và dự đoán
Conor McGregor đã rất may mắn khi gặp Max Holloway vào thời điểm năm 2013. Khi đó, Holloway vẫn chỉ là một viên ngọc thô chưa được mài giũa, trong khi McGregor đang trên đà thăng tiến vũ bão. Sau 13 năm dài đằng đẵng, Holloway đã vươn mình trở thành một võ sĩ toàn diện hơn ở gần như mọi khía cạnh so với phiên bản tốt nhất mà McGregor từng có. Hơn thế nữa, lối đánh mà Holloway xây dựng lại chính là khắc tinh tuyệt đối của McGregor. Một võ sĩ với chiếc cằm bằng đá granite, khả năng ra đòn không ngừng nghỉ cùng nền tảng thể lực vô hạn chính là đối thủ tồi tệ nhất dành cho phiên bản đỉnh cao của McGregor. Đáng buồn thay, McGregor hiện tại đã ở rất xa thời kỳ đỉnh cao ấy.
5 năm là một khoảng thời gian quá dài cho bất kỳ một môn thể thao đối kháng đỉnh cao nào, và mọi yếu tố dường như đang chống lại "Notorious". Người hâm mộ tất nhiên vẫn hy vọng McGregor sẽ ít nhất cho thấy những tia sáng le lói của thời hoàng kim, nhưng thực tế tàn khốc của môn thể thao này có thể sẽ nhấn chìm anh một cách chóng vánh.
Dự đoán: Max Holloway giành chiến thắng trước Conor McGregor bằng TKO (Knock-out kỹ thuật do đấm) ở phút 1:23 của Hiệp 3.