Suốt 17 năm, tương đương 6.205 ngày đêm, bà Trương Bảo Châu (78 tuổi, thành phố Tân Hương, tỉnh Hà Nam, Trung Quốc) lặng lẽ chăm sóc người con dâu mắc bệnh nặng. Sự kiên trì và tình yêu thương không điều kiện của bà đã khiến nhiều người xúc động và được cộng đồng mạng gọi bằng cái tên đầy trân trọng: “người mẹ chồng đẹp nhất”.

Bà Trương Bảo Châu được cộng đồng mạng gọi bằng cái tên đầy trân trọng là “người mẹ chồng đẹp nhất”.
Câu chuyện bắt đầu từ 17 năm trước, khi con dâu của bà, lúc đó mới 29 tuổi, bất ngờ lên cơn sốt cao. Sau khi thăm khám, bác sĩ chẩn đoán cô mắc viêm não do virus và phải lập tức chuyển vào khoa hồi sức tích cực (ICU). Chi phí điều trị khi đó lên tới 6.000 - 7.000 tệ mỗi ngày (khoảng 22 - 26 triệu/ngày).
Các bác sĩ cũng thẳng thắn cho biết, dù chi phí rất lớn nhưng chưa chắc có thể cứu sống bệnh nhân. Ngay cả khi qua khỏi, khả năng cao cô sẽ rơi vào trạng thái sống thực vật, cuộc sống về sau sẽ vô cùng khó khăn.
Thời điểm ấy, đứa cháu nội thứ 2 trong nhà mới 10 tháng tuổi, gánh nặng kinh tế và chăm sóc đè nặng lên cả nhà. Tuy nhiên, bà Trương Bảo Châu vẫn kiên quyết lựa chọn cứu con dâu. “Chỉ cần còn cơ hội chữa trị, tôi sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Tôi chỉ mong con bé được sống”, bà nói.
Sau 27 ngày túc trực ngoài phòng ICU, gia đình cuối cùng cũng giành lại được mạng sống cho con dâu khi cô bắt đầu tự thở trở lại. Tuy nhiên, di chứng để lại rất nặng nề, trí tuệ của cô chỉ dừng lại ở mức của một đứa trẻ 5 tuổi, đồng thời mắc chứng động kinh.
Từ đó, mọi sinh hoạt của con dâu gần như phải học lại từ đầu. Có lúc cô mất kiểm soát cảm xúc, nổi nóng, đập đồ, thậm chí đánh người. Những việc đơn giản như ăn uống, mặc quần áo cũng cần được hướng dẫn lại từng chút một.

Bà Châu chăm sóc con dâu từng chút một.
Thế nhưng trong suốt thời gian ấy, bà Trương chưa từng một lần than phiền. “Chỉ cần lơ là một chút là con bé chạy đi mất, tôi lại phải vội vàng đi tìm. Hàng xóm cũng thường xuyên giúp đỡ tìm kiếm. Chăm sóc người bệnh thì phải có chút kiên nhẫn như vậy”, bà Châu nói.
Chính sự kiên trì ấy đã trở thành chỗ dựa tinh thần cho cả gia đình suốt nhiều năm.
17 năm qua, bà Châu chăm sóc con dâu như con gái ruột. Nhờ sự quan tâm và động viên không ngừng, người con dâu dần hồi phục một phần khả năng sinh hoạt. Cô có thể tự chải tóc, rửa mặt, đánh răng và mặc quần áo.
“Về mặt pháp lý, tôi không có nghĩa vụ phải chăm sóc con bé, nhưng chúng tôi là người một nhà. Chúng tôi phải cố gắng hết sức để con bé không phải chịu khổ, để nó được sống và sống tốt hơn”, bà chia sẻ.
Người con dâu cũng hiểu rõ tình cảm ấy. Cô nhiều lần xúc động nói rằng bản thân đã tiêu hết tiền bạc của gia đình vì bệnh tật và cảm thấy mang ơn mẹ chồng cả đời. “Tôi bị bệnh, tiền của mẹ chồng cũng tiêu hết vì tôi. Tôi nợ bà cả đời…”, nàng dâu nghẹn ngào.
Thế nhưng bà Châu chỉ nắm tay con dâu và mỉm cười: “Không có nợ nần gì cả. Chăm sóc con thế nào tôi cũng vui. Gia đình mình vẫn trọn vẹn là được”.

Trong khi đó, con trai bà Trương phải lái taxi để trang trải cuộc sống và chi phí chữa bệnh cho vợ, làm việc từ sáng sớm đến khuya, bất kể mưa nắng. Anh chia sẻ: “Tiền hết rồi có thể kiếm lại, còn người nhà thì không thể nói là nợ nần”.
Suốt 17 năm, hai mẹ con họ đã cùng gánh vác trách nhiệm gia đình, không than vãn hay né tránh, mà lựa chọn đối mặt với khó khăn bằng sự kiên cường.
Câu chuyện của gia đình bà Trương Bảo Châu không có những chi tiết kịch tính, chỉ là sự bền bỉ và tình thân giản dị qua năm tháng. Nhưng chính điều đó lại khiến nhiều người cảm nhận rõ hơn sức mạnh của tình cảm gia đình.
Bằng 17 năm bền bỉ chăm sóc, bà Châu không chỉ thay đổi cách nhìn về mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu, mà còn cho thấy ý nghĩa sâu sắc của hai chữ gia đình rằng, dù khó khăn đến đâu cũng không rời bỏ nhau, cùng nhau bước tiếp.