Đưa bạn gái trẻ đẹp đến đám cưới vợ cũ để "chúc mừng", vừa nhìn thấy chú rể, tôi lặng lẽ quay về

Hôm đám cưới vợ cũ, tôi rủ bạn gái đi cùng, dặn cô ấy hôm đó phải ăn mặc thật đẹp.

Tôi và vợ cũ từng có 7 năm bên nhau. Chúng tôi không phải là tình đầu của nhau, nhưng lại cùng nhau đi qua những ngày tháng khó khăn nhất của tuổi trẻ. Khi mới cưới, trong tay tôi chẳng có gì ngoài một công việc với mức lương đủ sống. Cô ấy chưa từng chê bai hay than phiền, luôn âm thầm ở bên động viên tôi cố gắng.

Ngày biết cô ấy mang thai, cả hai ôm nhau cười như những đứa trẻ. Chúng tôi háo hức chờ con chào đời, chẳng bận tâm là trai hay gái, chỉ mong con khỏe mạnh. Sau này, con trai ra đời, căn nhà nhỏ lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười. Đó từng là quãng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi.

Nhưng rồi cuộc sống dần khá lên. Sau nhiều năm làm lụng, vợ chồng tôi cũng tích góp được một khoản tiền, điều kiện kinh tế không còn chật vật như trước. Và cũng từ lúc ấy, tôi bắt đầu thay đổi.

Tôi không còn trân trọng những gì mình đang có. Tôi trở nên khó tính, hay cáu gắt, thường xuyên kiếm cớ gây chuyện với vợ. Chỉ cần cô ấy về muộn vì tăng ca, tôi lập tức nghi ngờ rồi chất vấn, dù trong lòng biết rõ cô ấy không phải kiểu người phản bội.

Bây giờ nhìn lại, tôi hiểu những cuộc cãi vã ngày ấy đều do mình cố tình tạo ra. Có lẽ sâu thẳm trong lòng, tôi đã không còn toàn tâm toàn ý với cuộc hôn nhân này nữa.

Tôi và vợ cũ từng có 7 năm bên nhau. (Ảnh minh họa)

Trong một lần được đồng nghiệp giới thiệu, tôi quen Hà - một cô gái trẻ hơn tôi vài tuổi. Cô ấy xinh đẹp, hoạt bát và luôn dành cho tôi sự ngưỡng mộ mà lâu rồi tôi không còn cảm nhận được. Chẳng mất bao lâu, tôi đã phản bội vợ.

Đến giờ tôi vẫn không quên ánh mắt của cô ấy khi biết chuyện. Đó không phải ánh mắt oán hận, mà là sự bàng hoàng đến mức không thể tin người đầu ấp tay gối suốt bao năm lại có thể làm như vậy.

Tôi vẫn nhớ khi đó cô ấy nghẹn ngào hỏi:

- Anh thật sự muốn ly hôn sao? Chúng ta không còn cơ hội nào nữa à?

Lúc ấy, chẳng hiểu vì sĩ diện hay vì bị sự mới mẻ làm mờ mắt, tôi lạnh lùng đáp:

- Đúng vậy. Chúng ta kết thúc đi.

Cuối cùng, cô ấy đồng ý ký đơn ly hôn, nhưng đưa ra một điều kiện duy nhất là con trai sẽ ở với mẹ.

Tôi chấp nhận. Tài sản chia đôi, con thuộc quyền nuôi dưỡng của cô ấy.

3 năm sau ly hôn, tôi và Hà vẫn ở bên nhau. Cuộc sống của tôi nhìn bề ngoài khá ổn, nhưng trong lòng luôn có một khoảng trống khó gọi tên.

Dù đã chia tay, tôi vẫn âm thầm theo dõi cuộc sống của vợ cũ qua bạn bè. Mỗi lần nghe nói cô ấy vẫn độc thân, trong lòng tôi lại có cảm giác khó hiểu, giống như mình vẫn còn giữ một vị trí nào đó trong cuộc đời cô ấy.

Cho đến một ngày, một người bạn gọi điện báo:

- Này, tuần sau vợ cũ của cậu tái hôn đấy. Nghe nói chú rể cũng khá lắm.

Tôi cười gượng, nhưng tim bỗng chùng xuống. Tắt máy, tôi ngồi rất lâu.

Ba năm rồi, đáng lẽ tôi phải vui vì cô ấy tìm được hạnh phúc mới. Thế nhưng, thay vì chúc phúc, trong lòng tôi lại dấy lên cảm giác khó chịu và mất mát. Suy nghĩ kỹ, tôi quyết định đến dự đám cưới, dù cô ấy không hề mời.

Nói là đến chúc mừng, nhưng thực ra tôi mang theo một suy nghĩ rất trẻ con. Tôi còn rủ Hà đi cùng, dặn cô ấy hôm đó phải ăn mặc thật đẹp.

Trong thâm tâm, tôi muốn vợ cũ nhìn thấy rằng sau ly hôn, tôi vẫn sống tốt, bạn gái của tôi trẻ trung và xinh đẹp hơn cô ấy. Có lẽ tôi chỉ muốn thỏa mãn lòng tự ái của chính mình.

Xem thêm: Cô dâu mang cả "nhóm 7 chàng trai" đến đám cưới, phản ứng của chú rể khiến ai cũng bất ngờ

Hôm diễn ra hôn lễ, vừa bước xuống xe, tôi nhìn thấy tấm ảnh cưới cỡ lớn đặt ngay trước cổng. Tôi định đưa mắt tìm hình ảnh vợ cũ trước tiên, nhưng người khiến tôi đứng chết lặng lại là chú rể.

Đó là vị giám đốc mới được điều về cơ quan tôi cách đây không lâu. Anh ấy là người có năng lực, điềm đạm, được mọi người trong công ty đều quý mến. Tôi từng nhiều lần tiếp xúc và luôn có ấn tượng rất tốt.

Tôi đứng im rất lâu. Mọi suy nghĩ muốn khoe khoang, muốn hơn thua hay cố tình khiến vợ cũ khó xử bỗng tan biến.

Tôi nhìn sang bức ảnh cưới. Vợ cũ mỉm cười rất dịu dàng. Đó là nụ cười mà đã rất nhiều năm rồi tôi không còn nhìn thấy trên gương mặt cô ấy.

Thấy chú rể của vợ cũ, tôi chết lặng. (Ảnh minh họa)

Đột nhiên tôi hiểu ra một điều. Không phải cô ấy không biết cười nữa, mà là khi còn ở bên tôi, tôi đã khiến cô ấy đánh mất nụ cười ấy từ lúc nào không hay. Khoảnh khắc đó, tôi mới thấy mình ngây ngô và nực cười đến mức nào.

Tôi cứ nghĩ mình đến để chứng minh bản thân sống tốt hơn sau ly hôn. Nhưng hóa ra, người thực sự đã bước ra khỏi quá khứ là cô ấy, còn người vẫn mắc kẹt lại chính là tôi.

Cuối cùng, tôi không bước vào hội trường cưới mà nhờ một người bạn gửi giúp phong bì mừng rồi quay sang nói nhỏ với bạn gái:

- Mình về thôi. Anh thấy không cần vào nữa.

Cô ấy nhìn tôi đầy thắc mắc nhưng không hỏi thêm điều gì, chỉ lặng lẽ đi theo.

Trên đường về, tôi cứ nghĩ mãi về 7 năm hôn nhân đã qua. Tôi từng cho rằng ly hôn là vì hết yêu. Nhưng đến tận hôm ấy, tôi mới nhận ra, điều khiến cuộc hôn nhân tan vỡ không phải do vợ tôi thay đổi, mà vì chính tôi đã đánh mất sự trân trọng dành cho người từng đồng hành với mình từ những ngày trắng tay.

Có những người chỉ khi thật sự mất đi, ta mới hiểu họ đã từng quan trọng đến nhường nào. Đáng tiếc, khi nhận ra điều đó thì mọi thứ đã không còn cơ hội để quay lại.