Trong thế giới võ thuật khắc nghiệt, câu chuyện về những võ sĩ kiên trì bám trụ dù chưa một lần nếm mùi chiến thắng luôn mang lại cảm hứng đặc biệt. Deontre Butts, một võ sĩ hạng nặng với thành tích toàn thua, cuối cùng đã tìm thấy vinh quang đầu tiên bằng một đòn siết ngạt thở (smother choke) cực kỳ hiếm gặp, minh chứng cho tinh thần không bao giờ bỏ cuộc.
Thế giới võ thuật luôn tôn vinh những nhà vô địch, nhưng cũng dành một sự trân trọng đặc biệt cho những chiến binh bền bỉ, những người mà chúng ta hay gọi là “kẻ cố gắng”. Dù bạn có thành tích 0-2, 0-5, hay thậm chí 0-20, lòng dũng cảm khi bước vào võ đài và đối mặt với thử thách xứng đáng nhận được sự kính trọng cao nhất. Bởi vì, nếu bạn không ngừng bước đi, một ngày nào đó sẽ là ngày của bạn. Và cảm giác chiến thắng đầu tiên ấy, nó ngọt ngào không gì sánh bằng. Đặc biệt hơn nữa, khi chiến thắng ấy đến từ việc dùng chính lồng ngực của mình áp chặt lên mặt đối thủ cho đến khi họ không thể thở được… thì lại càng thêm phần đáng nhớ.

Deontre Butts và chiến thắng bằng đòn khóa dị biệt
Võ sĩ hạng nặng Deontre Butts (tất nhiên rồi, phải là hạng nặng chứ) đã không gặp nhiều may mắn trên con đường chuyên nghiệp. Trước sự kiện Anthony Pettis FC, anh không chỉ thua cả ba trận MMA đầu tiên mà còn chưa một lần được giơ tay chiến thắng ở cả sàn boxing lẫn kickboxing. Dù có một vài chiến thắng trong sự nghiệp nghiệp dư kéo dài tám năm, cột mốc chiến thắng (W) đã lảng tránh anh từ năm 2023.
Tất cả đã thay đổi khi Butts đối mặt với tân binh Antonio Zepeda. Sau một cú vật đẹp mắt, Butts nhanh chóng chiếm vị trí full mount và bào mòn đối thủ bằng những đòn chỏ uy lực. Và rồi, anh khiến cả khán đài bùng nổ với một đòn siết ngạt thở (smother choke) hiếm thấy, buộc Zepeda phải đập tay xin thua khi hiệp 1 chỉ mới trôi qua chưa đầy 90 giây. Ai dám nói MMA hạng nặng đã chết?
Đã khá lâu rồi người ta mới lại thấy một đòn siết ngạt thở xuất hiện trong một trận đấu thực sự. Kỹ thuật này, vốn được biết đến với cái tên khác là “Mother’s Milk”, hiện đang được cựu võ sĩ Marina Shafir sử dụng làm đòn kết liễu tại giải đấu vật biểu diễn AEW. Thật là một sự trùng hợp kỳ lạ khi tôi phải nhắc đến Marina Shafir lần thứ hai chỉ trong một thời gian ngắn.
Matheus Alves: Cú đấm knock-out đầy khinh miệt
Một khoảnh khắc ấn tượng khác cũng đến từ một sự kiện trên Fight Pass, khi Matheus Alves có một cú knock-out bằng một đấm duy nhất tại Shooto Brasil 135. Sau khi nhận vài đòn từ đối thủ Juan Pablo Leon, Alves nở một nụ cười đầy ma mãnh, rồi cứ thế bước tới và hạ gục đối thủ không thương tiếc. Có lẽ đây là cú knock-out thể hiện sự coi thường đối thủ nhất từ đầu năm đến nay.
Akbarh Arreola và tình huống dở khóc dở cười
Tại sự kiện Ultimate Warrior Challenge 57, cuộc đối đầu giữa Akbarh Arreola và Roman Cordova đã mang đến một chuỗi tình huống khó tin. Với tổng cộng 80 trận đấu chuyên nghiệp cho cả hai, họ có lẽ đã trải qua mọi thứ, nhưng đây có thể là một trải nghiệm mới.
Trong một pha đôi công hỗn loạn, Arreola bị bắt chân sau cú đá, anh liền chuyển sang thế siết máy chém (guillotine) rồi bất ngờ xoay người sang một đòn khóa vai omoplata. Đột nhiên, trận đấu dừng lại vì Arreola nghĩ rằng Cordova đã đập tay hoặc xin thua bằng lời, nhưng Cordova kịch liệt phủ nhận. Ngay lúc đó, bình luận viên lại tung ra một câu nói đầy mỉa mai: “Cordova sẽ không bao giờ đập tay xin thua”.
Trận đấu được bắt đầu lại, và chỉ vài giây sau, Arreola buộc Cordova phải đập tay xin hàng bằng một đòn bẻ tay (armbar). Điều khôi hài là đây đã là trận thua thứ 14 bằng submission của Cordova, khiến câu bình luận “không bao giờ xin thua” trở nên tức cười gấp mười lần.
Những khoảnh khắc định đoạt trận đấu
Tại Acesso MMA 12, Ricardo de Almeida đã có một màn trình diễn đỉnh cao trước Santiago Chamorro. Anh dồn ép đối thủ vào lưới và né các đòn phản công như thể đang ở trong phim Ma Trận. Trận đấu tưởng chừng kết thúc khi de Almeida tung một cú tay trái khiến Chamorro lảo đảo, nhưng đối thủ bất ngờ đứng dậy, làm trọng tài phải lùi lại. Đó chỉ là tia hy vọng cuối cùng, vì ngay sau đó de Almeida tung một cú đá cao không che chắn, đặt dấu chấm hết cho màn trình diễn của mình.
Ở võ đài nữ, Debora Ellen đã chứng tỏ sức mạnh của những đòn tấn công vào cơ thể. Cô đã hủy diệt nội tạng của đối thủ bằng những cú đấm và đá cực kỳ tàn bạo.
Cái giá của sự ngoan cường
Tại một sự kiện Oca Fight Combat ở Brazil, chúng ta đã thấy mặt trái của sự kiên trì khi Almir Lima liên tục bị Luis Fernando áp đảo. Không nản lòng, Lima dũng cảm tiến lên... để rồi bị “tan chảy” hoàn toàn bởi một cú lên gối trúng quai hàm. Cú đòn đó sạch sẽ đến mức Fernando chỉ biết nhìn đối thủ với vẻ nhẹ nhõm vì trận đấu cuối cùng cũng kết thúc.
Những cú dứt điểm đa dạng
Từ DOMVS 6 ở Seoul, Hàn Quốc, Hae-Wan Chung bay lên không trung với một cú đá nhảy trông có vẻ khá “thanh thoát”. Nhưng kết quả mà nó mang lại thì chẳng hề nhẹ nhàng chút nào.
Trong khi đó, tại Hexagone MMA 42 ở Pháp, Zelim Umarov quyết tâm mang đầu của Adel Ain Zerga về nhà. Anh lao vào siết cổ, dính chặt tay vào cổ đối thủ, chuyển từ thế guillotine sang ninja choke và không buông ra cho đến khi nghe thấy tiếng ngáy.
Cuối cùng, hãy cùng so sánh hai pha kết thúc tương phản. Ali Khorshidi tại sự kiện Jue Cheng King đã hạ gục Samandar Kurbanaliev bằng một cú đá cao, sau đó bồi thêm một cú đấm búa mà tôi cho là có “đạo đức” để kết thúc trận đấu. Ngược lại, Ryan Lilley tại Up Next Fighting lại có một pha xử lý khá kỳ quặc. Sau khi đấm ngã Rob Gooch, Lilley đứng nhìn, dường như đánh giá tình hình rồi mới bồi thêm vài cú đấm nhẹ như gõ cửa. Rõ ràng những cú đấm đó đau hơn vẻ bề ngoài, nhưng nếu có ác ý, tại sao Lilley không ra đòn mạnh hơn? Hay anh ta chỉ đang nhắm đến sự chính xác thay vì sức mạnh? Một vài cú gõ nhẹ để khép lại màn trình diễn.