Chiến thắng tưng bừng 4-1 của U22 Malaysia ở trận đấu với U22 Lào không chỉ đơn thuần là 3 điểm, mà đã tạo ra một cơn địa chấn tâm lý lên cục diện bảng B SEA Games 33. Kết quả này trực tiếp đẩy U22 Việt Nam xuống vị trí thứ hai do kém hiệu số bàn thắng bại (+1 so với +3), đồng thời đặt thầy trò ông Kim Sang-sik vào một kịch bản không đường lui: Buộc phải thắng trong cuộc đối đầu trực tiếp vào ngày 11/12 tới để chắc suất đi tiếp.
Tuy nhiên, bóng đá không phải là phép tính bắc cầu. Việc Malaysia thắng Lào 4-1 trong khi Việt Nam chỉ thắng 1-0 không đồng nghĩa với việc "Hổ Mã Lai" vượt trội hoàn toàn so với "Những chiến binh Sao Vàng".
Cần nhìn nhận thực tế rằng, tâm thế của U22 Lào trong hai trận đấu là hoàn toàn khác biệt. Trước Việt Nam, tập thể này chủ trương "tử thủ" để kiếm 1 điểm, tạo ra bức tường phòng ngự dày đặc. Ngược lại, sau trận thua đó, Lào bước vào trận gặp Malaysia với tâm thế buộc phải thắng để nuôi hy vọng.
Khi một đội bóng yếu dâng cao tấn công với nền tảng thể lực đã bị bào mòn, việc U22 Lào để lộ khoảng trống và vỡ trận là điều tất yếu. U22 Malaysia đã tận dụng tốt sự "ngây thơ" bắt buộc đó của đối thủ, chứ không hẳn là họ sở hữu sức mạnh hủy diệt không thể ngăn cản.
Dẫu vậy, không thể phủ nhận lợi thế tâm lý đang nghiêng về phía người Mã. Với hiệu số tốt hơn, U22 Malaysia chỉ cần một kết quả hòa trước U22 Việt Nam để giữ ngôi đầu bảng và chắc suất vào bán kết.
Ngược lại, nếu chỉ giành được 1 điểm, U22 Việt Nam sẽ rơi vào "cửa tử" khi phải so kè chỉ số phụ với đội nhì bảng A để tranh vé vớt, một canh bạc đầy rủi ro mà không ai muốn tham gia. Điều này buộc huấn luyện viên Kim Sang-sik phải chơi canh bạc tất tay: tấn công để giành chiến thắng.
Đây vừa là thách thức, vừa là cơ hội để U22 Việt Nam chứng tỏ bản lĩnh nhà vô địch. Trong bối cảnh bóng đá Malaysia đang khao khát một điểm tựa sau những thất bại liên tiếp của các cấp độ đội tuyển khác, họ sẽ chiến đấu với hơn 100% sức lực.
Nhưng U22 Việt Nam cũng có những lợi thế riêng. Quãng nghỉ dài ngày giúp các cầu thủ hồi phục thể lực và "mổ băng" kỹ lưỡng lối chơi của đối thủ. Sự trở lại của các trụ cột như Xuân Bắc cũng gia tăng thêm các phương án chiến thuật.
Tỷ số 4-1 của U22 Malaysia là một lời cảnh báo có sức nặng, nhưng nó cũng có thể là cái bẫy tâm lý khiến đối thủ chủ quan. Nhiệm vụ của huấn luyện viên Kim Sang-sik lúc này là giữ cho các học trò cái đầu lạnh và đôi chân nóng.
Không còn chỗ cho sự toan tính cầu hòa hay giữ sức, trận đấu ngày 11/12 chính là trận chung kết sớm. Chỉ có chiến thắng mới giúp U22 Việt Nam khẳng định vị thế và tự quyết định vận mệnh của mình trên hành trình chinh phục tấm huy chương Vàng.