Từ một hậu vệ từng rớt nước mắt ở giải hạng 5 nước Đức với mức lương 850 bảng, anh chuẩn bị cùng Cape Verde đối đầu với Lionel Messi và các nhà ĐKVĐ thế giới bằng một tâm thế bình thản, tập trung vào kế hoạch của đội nhà, gạt bỏ sự e sợ và kiên cường vượt qua những góc tối của vấn nạn phân biệt chủng tộc.
Sức mạnh của con số 1% và những ngày đông đóng băng ở Đức
Trước khi vòng chung kết khởi tranh, các nhà phân tích chỉ dành cho Cape Verde vỏn vẹn 1% cơ hội vượt qua vòng bảng. Con số đó không làm họ sợ hãi. "Khi nhìn thấy tỷ lệ 1%, chúng tôi chỉ biết cười lớn. Chúng tôi đã cho thế giới thấy 1% thực sự lớn lao đến nhường nào", hậu vệ cánh 23 tuổi Sidny Lopes Cabral chia sẻ.
Cá nhân Cabral đã quen với việc chiến đấu chống lại những tỷ lệ cược thấp nhất. Sinh ra tại Rotterdam (Hà Lan) trong một gia đình nhập cư gốc Santiago, Cabral lớn lên ở một khu phố toàn người Cape Verde.
Thực tế, số lượng tuyển thủ Cape Verde sinh ra tại Rotterdam còn nhiều hơn số người sinh ra ở thủ đô Praia của quốc đảo này. Dù vậy, dòng máu quê hương luôn chảy trong anh: "Tôi luôn muốn cống hiến cho tổ quốc vì tôi yêu Cape Verde rất nhiều. Ở đội tuyển, bầu không khí luôn ngập tràn niềm vui, chúng tôi liên tục nhảy múa và từng giây phút trôi qua như thể chúng tôi đang đi nghỉ mát vậy".
Nhưng để đứng ở sân khấu này, Cabral đã đi qua một hành trình đầy nước mắt. Ở tuổi 19, anh rời Hà Lan sang Đức chơi bóng ở giải hạng 5 trong màu áo Rot-Weiss Erfurt. Đó là những ngày tháng mùa đông lạnh giá, phải tập luyện với quần đùi, áo cộc dưới mưa. Thu nhập khi đó chỉ là 850 bảng một tháng, anh phải sống trong một căn hộ trống không, thậm chí phải dùng túi rác đen để làm rèm cửa.
"Tôi đã khóc rất nhiều và muốn quay về Hà Lan. Hầu như ngày nào tôi cũng gọi điện cho anh trai để than vãn. Mùa giải đó tôi chỉ được ra sân khoảng 8 trận. Quá khó khăn, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bỏ cuộc. Tôi lao vào tập thêm. Quá khứ ở Đức đã rèn luyện cho tôi một tinh thần thép, không gì có thể bẻ gãy tôi được nữa.", Cabral nhớ lại.
Khi bạn bè rủ đi tiệc tùng đến 3, 4 giờ sáng, Cabral vẫn có mặt trên sân tập một mình vào lúc 10 giờ sáng hôm sau. Anh luôn nói với gia đình và bạn gái rằng mình sẽ vươn tới đỉnh cao. Lúc đó ai cũng bảo anh bị điên, còn bây giờ, họ phải thốt lên: "Người anh em, cậu làm được rồi". Sau quãng thời gian tại Erfurt và học viện Twente rồi chuyển sang Helsingborg (Thụy Điển), anh đã vươn tới Benfica để hít thở bầu không khí Champions League chỉ trong vòng hai năm và giờ là World Cup.
Đối mặt với Lamine Yamal và bài học giữ cái đầu lạnh trước Messi
Tại World Cup 2026, Cape Verde liên tiếp tạo nên bất ngờ khi cầm hòa Tây Ban Nha và vượt qua vòng bảng với thành tích bất bại. Thử thách tại giải đấu này là vô cùng thật. Cabral nhớ lại khoảnh khắc đối đầu với Tây Ban Nha: "Các đội bóng lớn và những ngôi sao của họ thực sự rất lớn. Khi Lamine Yamal chuẩn bị vào sân, cả vận động gào thét vang dội. Trong đầu tôi kiểu 'Ồ chết tiệt', nhưng rồi tôi tự nhủ: 'Lên nào, hãy thử sức mình xem'. Vì đã dính một thẻ vàng trước đó nên huấn luyện viên đã rút tôi ra sớm sau đó để đảm bảo an toàn".
Vượt qua Tây Ban Nha và Uruguay, Cape Verde sẽ chạm trán Lionel Messi cùng nhà đương kim vô địch Argentina ở vòng loại trực tiếp. Cabral sẽ có dịp đối đầu với cầu thủ được xem là xuất sắc nhất mọi thời đại. Trước trận đấu lớn, anh thẳng thắn chia sẻ về cách tiếp cận:
"Thành thật mà nói, không ai trong chúng tôi bị ngợp cả. Nếu bạn cứ nghĩ mãi về Messi, bạn sẽ mất trí. Chúng tôi tập trung vào kế hoạch và chiến thuật của huấn luyện viên. Khi Messi chạm bóng, bạn chắc chắn vẫn sẽ nhìn anh ấy và nghĩ: 'Chà, mình đang thực sự đối đầu với Messi này'.
Nhưng sau cùng, câu chuyện vẫn là màn trình diễn của chúng tôi. Huấn luyện viên luôn nhắc nhở chúng tôi là một gia đình, trận đấu là cuộc chiến của 11 người đàn ông, chứ không phải của riêng cá nhân nào. Tôi phải tập trung vào nhiệm vụ của mình. Hết trận rồi, tôi mới có thể thoải mái tận hưởng niềm vui đó và hy vọng sẽ chụp được vài bức ảnh đẹp đứng cạnh anh ấy."
Khi được hỏi Messi có phải là thần tượng từ nhỏ hay không, Cabral thừa nhận: "Thật lòng thì hồi nhỏ tôi hâm mộ Cristiano Ronaldo hơn, nhưng tôi luôn bị truyền cảm hứng bởi tài năng của Messi. Không ai có thể làm được những gì anh ấy làm: một mình đi bóng qua 8 người rồi ghi bàn. Nhưng thần tượng lớn nhất của tôi là Marcelo".
Nhắc đến Marcelo, hậu vệ của Cape Verde kể lại một kỷ niệm đầy tiếc nuối: "Đồng đội của tôi là Garry Rodrigues từng chơi với Marcelo ở Olympiacos. Tôi đã bảo em trai của Garry xin hộ một chiếc áo của Marcelo. Anh ấy xin được thật, gửi về cho cậu em, nhưng rồi cậu ta lại làm mất chiếc áo đó. Tôi đã cực kỳ tức giận!".
Khi phóng viên hỏi liệu một chiếc áo của Messi sau trận đấu tới có đủ để bù đắp hay không, Cabral quả quyết: "Không, tôi vẫn muốn chiếc áo của Marcelo hơn. Với lại trong đội cũng có rất nhiều người muốn áo của Messi, chắc họ đang tính sẽ hỏi xin ngay sau khi tiếng còi mãn cuộc vang lên đấy".
Góc khuất phân biệt chủng tộc và tinh thần gia đình của Cape Verde
Bên cạnh những niềm vui trên sân cỏ, Cabral cũng thẳng thắn nói về vấn nạn phân biệt chủng tộc đáng ghê tởm mà anh và các đồng nghiệp đang phải chịu đựng ngay trong năm 2026 này.
Trở lại giải Bồ Đào Nha, sau một tình huống đổi áo đấu với Vinicius Junior, Cabral đã phải hứng chịu áp lực kinh khủng trên mạng xã hội. "Rất nhiều người tràn vào bình luận và nhắn tin trên Instagram của tôi, họ chửi rủa, gọi tôi là thằng da đen, là con khỉ. Tôi đã phải tắt điện thoại. Thật quá cay đắng".
Sự tàn nhẫn này không dừng lại ở đó. Cabral bày tỏ sự bất bình khi chứng kiến Đội tuyển Hà Lan bị loại trước Morocco mới đây: "Ba cầu thủ Hà Lan sút hỏng phạt đền đều là cầu thủ da màu, và ngay lập tức họ phải hứng chịu làn sóng phân biệt chủng tộc trên Instagram. Họ đang chiến đấu vì quốc gia của các bạn, vậy mà các bạn lại đối xử với họ như thế sao? Không thể chấp nhận được".
Để vượt qua những áp lực kinh khủng đó, Cabral có được sự đồng hành từ những lời động viên của người thầy cũ Jose Mourinho, người mà anh coi là trung thực nhất từng gặp: "Mourinho đã nhắn tin cho tôi sau các trận gặp Tây Ban Nha và Uruguay: 'Bravo! Cứ tiếp tục tiến lên và hãy tin vào chính mình'".
Cabral cho rằng sức mạnh của Cape Verde nằm ở tinh thần gia đình, nơi họ luôn vui vẻ, đi cùng nhau và có người đàn anh, thủ môn lão luyện Vozinha đang tỏa sáng rực rỡ. "Vozinha là một người tuyệt vời, anh ấy luôn giúp đỡ mọi người, đặc biệt là một trong những cầu thủ trẻ nhất như tôi. Người ta hay bảo các thủ môn thường bị điên, anh ấy đúng là thế thật, suốt ngày tấu hài. Nhưng những gì anh ấy làm trước Tây Ban Nha thật kinh ngạc".
Trước cuộc đối đầu với Argentina, phóng viên hỏi Cabral dành bao nhiêu phần trăm cơ hội cho đội nhà, anh từ chối đưa ra con số: "Tôi sẽ không đưa ra tỷ lệ nào cả. Chúng tôi chỉ ra sân và chơi một trận đấu thật hay, tôi hoàn toàn tự tin". Và khi được hỏi ai sẽ là nhà vô địch World Cup 2026, chàng trai từng lớn lên từ bóng tối của giải hạng 5 nở nụ cười: "Tôi hy vọng đó là chúng tôi. Cape Verde".
Nếu độc giả quan tâm tuyển Cape Verde, có thể đọc bài viết Hồ sơ tuyển Cape Verde tại World Cup 2026: Những "chú cá mập" giữa đại dương lớn.