3 địa phương có mức sống rẻ nhất Việt Nam, chi phí sinh hoạt thấp hơn TP Hà Nội rất nhiều

Theo Chỉ số giá sinh hoạt theo không gian (SCOLI) năm 2025-2026, TP Hà Nội tiếp tục dẫn đầu về mức sống đắt đỏ nhất cả nước, tiếp đó là tỉnh Quảng Ninh và TP Hải Phòng lọt vào top 3. Ở chiều ngược lại, Vĩnh Long là tỉnh có mức sống rẻ nhất trong số 34 tỉnh/thành của cả nước.

Ngoài Vĩnh Long, những tỉnh có mức chi phí sinh hoạt thấp chủ yếu tập trung tại vùng Đồng bằng sông Cửu Long. Các địa phương này có chi phí sinh hoạt thấp nhờ lợi thế nông nghiệp, thực phẩm dồi dào và dịch vụ rẻ hơn so với các thành phố lớn.

Bảng xếp hạng Chỉ số giá sinh hoạt theo không gian 2025 tại các địa phương cao nhất và thấp nhất cả nước

Tỉnh Vĩnh Long

Tỉnh Vĩnh Long là địa phương có mức sống rẻ nhất cả nước trong năm 2025, khi giá sinh hoạt chỉ bằng 91,47% so với TP Hà Nội. Theo báo cáo, giá bình quân các nhóm hàng của tỉnh Vĩnh Long so với TP Hà Nội dao động trong khoảng 75,79%-114,99%. 

Tỉnh Vĩnh Long có mức giá thấp nhất cả nước do lợi thế về sản xuất tự cung tự cấp

Tỉnh Vĩnh Long thuộc vùng Đồng bằng sông Cửu Long, có lợi thế về sản xuất nông nghiệp và thủy sản với nguồn cung lương thực, thực phẩm dồi dào, góp phần giữ giá nhiều mặt hàng thiết yếu ở mức thấp. Bên cạnh đó, hoạt động thương mại và dịch vụ của tỉnh phát triển ở mức vừa phải, nhu cầu tiêu dùng không cao, giúp mặt bằng giá hàng hóa và dịch vụ ổn định. 

Theo đó, yếu tố chính khiến giá bình quân của Vĩnh Long thấp nhất cả nước là từ giá các nhóm hàng lương thực, thực phẩm; may mặc, mũ nón, giày dép; nhà ở, điện nước, chất đốt và vật liệu xây dựng; thiết bị và đồ dùng gia đình; giao thông; bưu chính, viễn thông; dịch vụ giáo dục, chi phí giải trí và du lịch đều ở mức thấp. 

Nhìn chung, tại tỉnh Vĩnh Long, nhu cầu tiêu dùng không quá cao, áp lực lên giá nhà ở, dịch vụ và chi phí sinh hoạt cũng vì thế mà được kiểm soát tốt hơn, giữ mức tương đối ổn định và ở mức thấp so với mặt bằng chung cả nước. 

Tỉnh Gia Lai

Tỉnh Gia Lai là địa phương có mức giá thấp thứ hai với chỉ số SCOLI năm 2025 đạt 92,62% so với TP Hà Nội. Theo đó, giá bình quân các nhóm hàng của tỉnh Gia Lai so với TP Hà Nội ở mức 83,01%-113,78%. 

Mức giá sinh hoạt ở các nhóm hàng thiết yếu tại tỉnh Gia Lai ở mức thấp

Tỉnh Gia Lai thuộc Duyên hải miền Trung và Tây Nguyên, có nền kinh tế chủ yếu dựa vào nông nghiệp, quy mô thị trường nhỏ và mức độ đô thị hóa chưa cao, nên nhu cầu tiêu dùng còn hạn chế. Ngoài ra, tỉnh Gia Lai cũng có nguồn cung một số mặt hàng thiết yếu tại chỗ tương đối ổn định, trong khi hoạt động thương mại và dịch vụ chưa phát triển mạnh. 

Chính những điều đó là yếu tố góp phần duy trì mặt bằng giá tại tỉnh Gia Lai ở mức thấp, bao gồm các nhóm hàng thiết yếu như lương thực - thực phẩm, ăn uống, may mặc, nhà ở, đồ dùng gia đình, giao thông, viễn thông, giáo dục và giải trí. Tóm lại, tỉnh Gia Lai có thị trường nhỏ và mức độ đô thị hóa chưa cao khiến nhu cầu tiêu dùng hạn chế, góp phần duy trì giá thấp.

Tỉnh Cà Mau

Tiếp theo là tỉnh Cà Mau, địa phương có mức giá thấp thứ 3 với chỉ số SCOLI bằng 92,97% so với TP Hà Nội. Trong đó, giá bình quân các nhóm hàng của tỉnh Cà Mau so với TP Hà Nội ở mức 72,47%-111,26%. 

Cà Mau là địa phương có mức giá tương đối thấp so với mặt bằng chung cả nước

Tỉnh Cà Mau thuộc vùng Đồng bằng sông Cửu Long, nơi có chi phí sinh hoạt thấp hơn các vùng khác. Đây cũng là yếu tố quy định chỉ số giá sinh hoạt theo không gian của tỉnh thuộc top 3 thấp nhất cả nước. Tỉnh Cà Mau là địa phương sản xuất tại chỗ, đồng thời là vùng trọng điểm phát triển nông - ngư nghiệp, một số loại thực phẩm, thủy hải sản tại Cà Mau rẻ hơn do yếu tố tự sản xuất.

Cũng giống như tỉnh Vĩnh Long và tỉnh Gia Lai, tỉnh Cà Mau có chỉ số SCOLI thấp chủ yếu do các nhóm hàng thiết yếu như lương thực, thực phẩm, dịch vụ ăn uống; may mặc, mũ nón và giày dép; nhà ở thuê; thiết bị và đồ dùng gia đình; giao thông; bưu chính, viễn thông; dịch vụ giáo dục; dịch vụ vui chơi, giải trí có mức giá tương đối thấp.

Ngoài ra, một số địa phương khác cũng có chỉ số SCOLI năm 2025 thấp như: Quảng Trị (92,99%); Tây Ninh (93,51%); Hà Tĩnh (93,75%); An Giang (93,93%); Cao Bằng (94,54%); Đồng Tháp (94,95%). Có thể thấy, mức giá cao tập trung chủ yếu tại các trung tâm kinh tế lớn, nơi có tốc độ đô thị hóa nhanh và nhu cầu tiêu dùng cao. Trong khi đó, các địa phương có lợi thế về nguồn cung lương thực, thực phẩm và chi phí sinh hoạt thấp duy trì mức giá thấp hơn.