Vì sao người xưa thử vàng thật - vàng giả bằng cách dùng răng cắn trực tiếp?
Nếu hay xem phim cổ trang, bạn có thể thấy các nhân vật trong phim khi muốn thử vàng đề sẽ đưa miếng vàng lên miệng rồi dùng răng cắn. Việc dùng răng thử vàng như vậy thật sự có tác dụng?
Trên thực tế, người xưa có đến 4 cách thử vàng khác nhau. Dùng răng cắn vàng được xem là cách phổ biến. Do công nghệ chưa phát triển nên việc thử vàng ở thời đó còn rất thô sơ, đơn giản.
Vàng là kim loại khá dẻo và để tạo ra những món đồ trang sức có nhiều kiểu dáng khác nhau, đảm bảo độ cứng cáp của sản phẩm, người xưa phải tôi luyện vàng bằng cách pha thêm các kim loại khác để tăng độ cứng. Vì vậy, khi dùng răng cắn, miếng vàng thật sẽ có dấu răng. Nếu vàng rất cứng, không để lại dấu răng thì có thể là đã bị pha lẫn tạp chất như đồng thau.
Bốn cách thử vàng phổ biến của người xưa
Dùng răng cắn
Vàng là kim loại có độ dẻo cao, rất dễ dát mỏng. Đây cũng chính là cơ sở để phân biệt vàng và các kim loại khác. Dựa vào điều này, người ta có cách cắn thử vàng để kiểm tra thật - giả. Vàng thật có thể bị in dấu răng trên bề mặt. Trong khi đó, vàng giả được pha lẫn với các kim loại khác có thể cứng hơn nhiều, khó cắn và không để lại dấu răng.
Ngoài cách thử vàng bằng răng như đã nêu ở trên, người xưa còn thử vàng bằng nhiều cách khác.
Thử vàng bằng lửa
Vàng thật không xảy ra phản ứng với oxy ngay cả khi đốt ở nhiệt độ cao. Do đó, người ta có thể sử dụng lửa để thử vàng. Vàng nung lên đổi màu hoặc xuất hiện lớp oxit, đó có thể là vàng giả.
Cân nặng
Vàng là kim loại có tỷ trọng lớn. Những người có kinh nghiệm khi cầm vàng trên thay có thể ước lượng độ thật giả của nó.
Quan sát màu sắc của vàng
Người xưa có câu: "Bảy xanh, tám vàng, chín tím, mười đỏ". Câu nói này mô tả độ tinh khiết của vàng. Theo đó, loại vàng có sắc xanh chứa khoảng 70% vàng thật; vàng có sắc vàng chứa khoảng 80% vàng thật; vàng có sắc tím chứa đến 90% là vàng thật; vàng có sắc đỏ 100% là vàng thật.
Dù không có thiết bị hiện đại, người xưa vẫn tìm được nhiều cách để kiểm chứng độ thật giả của vàng. Điều này phản ánh trí tuệ, sự thông minh nhạy bén của con người trong việc nhận biết giá trị tài sản ngay cả khi chỉ có những công cụ thô sơ hỗ trợ.