Sức ép nghẹt thở trước giờ đại chiến tại Manchester
Old Trafford buổi trưa ngày hôm đó không giống bất kỳ ngày đại chiến nước Anh nào trước đó. Bầu không khí đặc quánh, nặng nề như thể một cơn bão đang chực chờ ập đến giữa lòng Manchester.
Hơn 75.000 khán giả có mặt trên sân không chỉ đến để xem bóng đá, họ đến để chứng kiến cuộc đối đầu giữa hai cá nhân đã làm hao tốn biết bao giấy mực của truyền thông suốt nhiều tháng qua, Luis Suarez và Patrice Evra.
Những tiếng la ó vang lên không ngớt mỗi khi cái tên Suarez được xướng lên qua loa phóng thanh, tạo nên một bản nhạc nền đầy thù địch và căng thẳng ngay từ khi các cầu thủ còn đang khởi động trên mặt cỏ.
Đây không chỉ là một trận cầu 3 điểm giữa hai thế lực lớn nhất xứ sương mù. Đó là chương tiếp theo của một bi kịch bắt đầu từ tháng 10 năm 2011, khi Suarez bị cáo buộc có những lời lẽ phân biệt chủng tộc nhắm vào Evra tại Anfield.
Sau án phạt cấm thi đấu 8 trận, đây là lần đầu tiên tiền đạo người Uruguay trở lại "Nhà hát của những giấc mơ" để đối mặt trực diện với người mà anh coi là đối thủ không đội trời chung. Thế giới nín thở chờ đợi một hành động hòa giải, một cái bắt tay để khép lại quá khứ, nhưng bóng đá đôi khi lại chọn những kịch bản mang màu sắc gai góc và tàn nhẫn hơn thế.
Lòng kiêu hãnh tổn thương
Thủ tục bắt tay trước trận đấu vốn là biểu tượng của tinh thần thượng võ, nhưng ngày hôm đó, nó biến thành một màn tra tấn tâm lý công khai. Khi hàng cầu thủ Liverpool di chuyển dọc theo hàng ngũ của Manchester United, ống kính máy quay bắt đầu chuyển sang chế độ cận cảnh, tập trung vào từng bước chân của Luis Suarez.
Evra đứng đó, tư thế của một đội trưởng, cánh tay hơi chìa ra với một sự chuyên nghiệp tối thiểu, ánh mắt nhìn thẳng đầy thách thức nhưng cũng mang theo sự chờ đợi.
Nhưng rồi, một sự khựng lại đầy tính toán. Suarez bước qua Evra một cách lạnh lùng, cánh tay anh buông thõng, ánh mắt nhìn về một hướng vô định như thể người đội trưởng của Man Utd hoàn toàn vô hình.
Evra giận dữ chộp lấy cánh tay đối thủ, cố gắng kéo lại như muốn đòi hỏi một sự công bằng, một sự thừa nhận, nhưng Suarez vẫn lạnh lùng lướt qua như một cái bóng, để lại cánh tay của Evra lạc lõng giữa không trung.
Hơn 75.000 con người tại Old Trafford ồ lên trong sự ngỡ ngàng xen lẫn phẫn nộ tột cùng. Rio Ferdinand, người đứng kế tiếp trong hàng ngũ Man Utd, đã lập tức rụt tay lại khi Suarez tiến đến như một lời đáp trả đanh thép cho hành động thiếu tôn trọng đồng đội của mình. Trận đấu thực sự đã bùng nổ từ trước khi trái tim bóng lăn, không phải bằng bàn thắng, mà bằng sự rạn nứt của lòng tin.
Dư âm cay đắng và bài học về nhân cách thể thao
Trận đấu kết thúc với chiến thắng 2-1 nghiêng về phía Quỷ đỏ, nhưng tỉ số chỉ là một phần rất nhỏ của câu chuyện đã hằn sâu vào lịch sử. Hình ảnh Patrice Evra ăn mừng cuồng nhiệt, chạy thẳng đến trước mặt Suarez và tung nắm đấm lên trời ngay khi tiếng còi mãn cuộc vang lên đã trở thành một trong những "thước phim" đầy tranh cãi nhất.
Đó không chỉ là niềm vui thắng trận, đó là sự giải tỏa cho những uất ức, những tổn thương mà một con người phải chịu đựng khi bị xúc phạm về màu da và bị từ chối một lời xin lỗi công khai ngay trước mắt hàng triệu người xem truyền hình.
Sự kiện ngày 11/2/2012 đã để lại một vết sẹo lớn không chỉ cho cá nhân hai cầu thủ mà cho cả hình ảnh của Ngoại Hạng Anh. Sir Alex Ferguson sau trận đấu đã không giấu nổi sự giận dữ, ông gọi hành động ấy là một “nỗi nhục nhã” và cho rằng Suarez đã vượt qua mọi giới hạn của tinh thần thể thao cao thượng.
Cuối cùng, bóng đá nhắc nhở chúng ta một bài học vượt thời gian, những kỹ lục ghi bàn có thể bị xô đổ, vinh quang có thể phai mờ theo năm tháng, nhưng cách một con người đối xử với đối thủ trong những thời khắc nhạy cảm nhất sẽ luôn là thứ định nghĩa giá trị thực sự của họ trong lòng công chúng.
Để cùng sống lại những thời khắc đã định hình lịch sử bóng đá, quý độc giả có thể theo dõi thêm các bài viết khác trong chuyên mục.
Ngày này năm xưa: Đóa hoa Busby Babes bất tử giữa tuyết trắng Munich
Ngày này năm xưa: Ronaldo và hành trình vĩ đại từ đảo Madeira