Trong suốt lịch sử hào hùng của mình, Real Madrid luôn được xem là xương sống của Đội tuyển Quốc gia Tây Ban Nha. Thế nhưng, khi HLV Luis de la Fuente công bố danh sách 26 cái tên sẽ tham dự World Cup 2026 vào hôm thứ Hai vừa qua, một kỷ lục buồn đã chính thức được xác lập. Theo đó, lần đầu tiên kể từ năm 1934, sau 17 kỳ tham dự, La Roja không có bất kỳ cầu thủ nào thuộc biên chế đội chủ sân Santiago Bernabeu.
Cú sốc này càng trở nên chua chát hơn khi nhìn sang đại kình địch Barcelona, đội bóng đóng góp tới 8 cái tên. Các câu lạc bộ khác như Atletico Madrid, Real Sociedad, hay thậm chí những đại diện từ Ngoại hạng Anh, Ligue 1 và Bundesliga đều có quân số lên tuyển. Vậy điều gì đã dẫn đến sự biến mất hoàn toàn của "Kền kền trắng" trên bình diện đội tuyển quốc gia?
Sự sa sút cá nhân và những bản hợp đồng "bom xịt"
Trường hợp tiến gần nhất tới tấm vé World Cup là Dean Huijsen (21 tuổi). Một năm trước, anh gần như đã cầm chắc suất đá chính nhờ phong độ cao tại Bournemouth. Tuy nhiên, kể từ khi chuyển đến Madrid với giá 50 triệu bảng, sự sa sút thảm hại đã khiến anh mất điểm trầm trọng trong mắt De la Fuente, nhường chỗ cho Pau Cubarsi (Barca) và Marc Pubill (Atletico).
Tương tự, Alvaro Carreras, bản hợp đồng 50 triệu euro từ Benfica, cũng trải qua một mùa giải đầu tiên đầy chật vật. Trong khi đó, lão tướng Dani Carvajal, cựu đội phó từng vô địch Euro 2024, đã hoàn toàn đánh mất vị trí do chấn thương và phong độ đi xuống, đồng thời chuẩn bị rời CLB vào mùa hè này. Các phương án khác như Fran Garcia hay Raul Asencio đều đã dần bị lãng quên ở cấp độ quốc tế.
Thực tế, Real Madrid từng ấp ủ xây dựng một nòng cốt người Tây Ban Nha trẻ tuổi dưới thời HLV Xabi Alonso. Nhưng sự sụp đổ của dự án này, dẫn đến việc Alonso bị sa thải vào tháng Giêng và được thay thế bởi Alvaro Arbeloa, đã kéo theo sự tụt dốc của hàng loạt cá nhân. Sự khủng hoảng không chỉ ảnh hưởng đến các cầu thủ nội mà còn khiến những ngôi sao ngoại quốc như Trent Alexander-Arnold (Anh), Eduardo Camavinga (Pháp) hay Franco Mastantuono (Argentina) mất luôn cơ hội dự World Cup.
Trái ngược hoàn toàn là câu chuyện của Victor Munoz. Bị Real Madrid bán sang Osasuna mùa hè năm ngoái sau vỏn vẹn 47 phút thi đấu cho đội một, cầu thủ 22 tuổi này đã tỏa sáng rực rỡ với 7 bàn và 5 kiến tạo, ghi bàn ngay trong ngày ra mắt tuyển Tây Ban Nha và hiên ngang giành vé đi World Cup.
Sự đứt gãy truyền thống và bài toán chính trị
Nhìn lại quá khứ, vinh quang chói lọi của Tây Ban Nha tại World Cup 2010 luôn là sự kết hợp hoàn hảo giữa chất hào hoa của Catalunya (Xavi, Iniesta, Puyol) và chất thép của Castilla (Casillas, Ramos, Alonso, Arbeloa). Dù số lượng cầu thủ Madrid lên tuyển đã giảm dần (từ 6 người năm 2018 xuống còn 2 người năm 2022, và từng vắng bóng ở Euro 2020), nhưng con số "0 tròn trĩnh" tại World Cup lần này vẫn là một hồi chuông báo động.
Dù HLV De la Fuente khẳng định ông không quan tâm cầu thủ đến từ câu lạc bộ nào, sự việc này đã nhanh chóng bị biến thành vũ khí chính trị. Enrique Riquelme, ứng viên đang thách thức chiếc ghế Chủ tịch của Florentino Perez trong cuộc bầu cử sớm, đã thẳng thừng chỉ trích: "Đội hình Tây Ban Nha giờ đây toàn cầu thủ của đại kình địch. Chúng tôi hy vọng sẽ thay đổi điều đó để đưa những cầu thủ vĩ đại của Madrid trở lại đội tuyển quốc gia".
Dĩ nhiên, Real Madrid vẫn sẽ có đại diện tại World Cup, với những Mbappe, Vinicius hay Bellingham trong màu áo các đội tuyển khác. Nhưng với những người hâm mộ Madrid mang trong mình niềm tự hào dân tộc Tây Ban Nha sâu sắc, việc vắng bóng "người nhà" tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh là một nỗi đau khó nuốt trôi, khép lại một mùa giải trắng tay và đầy rẫy sự thất vọng.