Jamie Vardy không bao giờ muốn lặp lại sự nghiệp thêm lần nữa

Ở tuổi 39, khi những đồng nghiệp cùng trang lứa đã yên vị với vai trò bình luận viên hoặc HLV, chân sút người Anh vẫn đang miệt mài chạy trên những thảm cỏ Serie A trong màu áo Cremonese.
Không ai nghĩ Jamie Vardy sẽ đi xa đến vậy.
Không ai nghĩ Jamie Vardy sẽ đi xa đến vậy.

"Tôi chỉ là một cầu thủ có lộ trình khác biệt trong một hệ thống đang vận hành." Jamie Vardy mở đầu cuộc trò chuyện với sự tự giễu quen thuộc.

Nhìn lại hành trình của mình, anh tự hỏi liệu có ai đủ kiên trì để bước lên chuyến tàu lượn siêu tốc mà anh đã đi qua hay không. "Đó không phải là cách làm bóng đá thông thường, đúng không? Tôi không nghĩ điều này sẽ lặp lại lần nữa, nhưng nó đã thực sự xảy ra với tôi. Đó là một công việc cực kỳ khó khăn, thực sự rất vất vả, nhưng hoàn toàn xứng đáng."

Nỗi thất vọng tại Sheffield Wednesday và ý chí kiên cường

Cậu bé gầy gò ngày nào đã có một hành trình đáng nhớ.
Cậu bé gầy gò ngày nào đã có một hành trình đáng nhớ.

Trước khi trở thành nỗi khiếp sợ của những trung vệ hàng đầu thế giới, Jamie Vardy từng phải đối mặt với thực tế nghiệt ngã. Anh là một cổ động viên cuồng nhiệt của Sheffield Wednesday và đã dành cả tuổi thanh xuân để mơ về việc khoác lên mình chiếc áo sọc xanh trắng của đội bóng quê hương. Nhưng mọi thứ không suôn sẻ như vậy.

Học viện Sheffield Wednesday đã gạch tên Vardy khi anh mới 16 tuổi với lý do anh quá thấp bé. Trong môi trường bóng đá Anh vốn đề cao sức mạnh thể chất thời bấy giờ, một cậu bé gầy gò như Vardy bị coi là không có tương lai. Sự thải loại đó là một gáo nước lạnh, khiến anh trở thành một cậu bé thất vọng và lạc lõng.

Tuy nhiên, thay vì từ bỏ, thất bại này đã nhào nặn nên một Vardy đầy gai góc, một cầu thủ luôn ra sân với khao khát chứng minh tất cả những đánh giá trước đây đều sai lầm. Anh bắt đầu lại từ những giải đấu bán chuyên, nơi bùn lầy và những pha va chạm không khoan nhượng là "đặc sản".

Giữa nhà xưởng và bùn lầy sân cỏ

Hành trình bóng đá chưa từng trải hoa hồng.
Hành trình bóng đá chưa từng trải hoa hồng.

Khi cánh cửa chuyên nghiệp đóng lại, Vardy bắt đầu hành trình gian khổ tại Stocksbridge Park Steels ở giải hạng 8. Bài phỏng vấn trên Guardian nhắc lại quãng thời gian anh làm công nhân trong một xưởng sản xuất thiết bị y tế. Với mức lương 120 bảng mỗi tuần, cuộc sống của Vardy là một vòng lặp vất vả, ban ngày làm việc tại xưởng, tối đến lại vác giày ra sân tập.

Những trận đấu ở giải cấp thấp không có ánh đèn rực rỡ hay mặt cỏ như nhung. Đó là những sân bóng lầy lội ở vùng Yorkshire, nơi các cầu thủ phải di chuyển hàng giờ liền trên những chuyến xe khách cũ kỹ sau một ngày lao động mệt mỏi.

Vardy gần như sống hai cuộc đời cùng lúc, ban ngày là công nhân, cuối tuần là tiền đạo vô danh cố níu lấy giấc mơ. Chính sự khắc nghiệt này đã rèn cho anh tinh thần chiến đấu bền bỉ, thứ mà các học viện bóng đá bóng bẩy đôi khi bỏ lỡ trong quá trình đào tạo.

"The Inbetweeners" và những giá trị thực tế

The Inbetweeners luôn giữ Jamie sống đúng với bản thân.
The Inbetweeners luôn giữ Jamie sống đúng với bản thân.

Trong bộ phim tài liệu về sự nghiệp, Vardy dành sự trân trọng đặc biệt cho nhóm bạn thân mà anh gọi là "The Inbetweeners". Họ là những người anh em đã ở bên anh từ khi còn vô danh cho đến khi trở thành siêu sao thế giới.

"Họ rất thẳng thắn," Vardy chia sẻ. "Nếu tôi đá dở, họ sẽ nói ngay vào mặt tôi. Họ không bận tâm tôi kiếm được bao nhiêu tiền hay nổi tiếng thế nào". Mối liên kết này là "mỏ neo" quan trọng, giúp Vardy giữ được sự tỉnh táo trước những cám dỗ của giới cầu thủ giàu có.

Nếu gặp khó khăn, anh thường chia sẻ trong nhóm WhatsApp chung, nơi anh có thể bị trêu chọc một chút nhưng luôn nhận được sự đồng cảm thực chất từ những người bạn thân thiết nhất.

Kỷ lục 11 trận liên tiếp và mùa giải 2015/16 huyền thoại

Kỷ lục khiến cả nước Anh ngả mũ.
Kỷ lục khiến cả nước Anh ngả mũ.

Nếu có một thời điểm mà Jamie Vardy khiến cả thế giới phải ngả mũ, đó chính là mùa giải 2015/16. Đỉnh điểm của chuỗi ngày cổ tích ấy là hành trình 11 trận liên tiếp ghi bàn tại Ngoại Hạng Anh.

Cú sút tung lưới Manchester United giúp anh chính thức vượt qua kỷ lục tồn tại nhiều năm của Ruud van Nistelrooy. Từ một tiền đạo từng chơi ở giải hạng 8, anh trở thành cái tên khiến cả nước Anh phải nhắc đến mỗi cuối tuần.

Đó không phải là một sự may mắn nhất thời, mà là chiến thắng của một cầu thủ bước ra từ bóng đá lao động. Vardy đã chứng minh rằng với sự khổ luyện và một chút lì lợm, những rào cản về xuất thân hoàn toàn có thể bị phá bỏ.

Phong cách thi đấu không thể trộn lẫn

Vardy không sở hữu kỹ thuật cá nhân điêu luyện như các cầu thủ Nam Mỹ, cũng không có khả năng làm tường của những trung phong cổ điển. Thứ biến anh thành nỗi ám ảnh của mọi hàng phòng ngự là tốc độ bùng nổ và khả năng di chuyển phía sau hàng thủ cực kỳ thông minh.

Lối chơi của Vardy mang đậm tính bản năng và sự quyết liệt. Anh giống như một tay săn bàn luôn rình rập những sai lầm nhỏ nhất của đối thủ để tung ra đòn kết liễu. Sự trực diện đó chính là thứ giúp anh tỏa sáng giữa một kỷ nguyên bóng đá ngày càng bị kiểm soát chặt chẽ bởi các thông số kỹ thuật khô khan.

Sự thức tỉnh và vai trò của gia đình

Gia đình trở thành điểm tựa lớn nhất của Vardy.
Gia đình trở thành điểm tựa lớn nhất của Vardy.

Hành trình của Vardy không thiếu những va vấp. Anh từng bị nhắc nhở vì thói quen sinh hoạt thiếu điều độ, hậu quả của lối sống tự do từ thời bán chuyên. Sự thay đổi mang tính bước ngoặt có dấu ấn rất lớn từ người vợ Rebekah, người đã giúp anh thiết lập một chế độ sinh hoạt chuyên nghiệp để kéo dài sự nghiệp đỉnh cao.

Bên cạnh đó, Nigel Pearson, người thầy mà Vardy vô cùng kính trọng đã đặt nền móng quan trọng cho anh tại Leicester. Vardy luôn ghi nhớ công ơn của Pearson, người đã kiên quyết giữ anh lại đội bóng trong những giai đoạn anh cảm thấy hoài nghi nhất về khả năng của bản thân.

Sự bền bỉ của một chiến binh tuổi 39

Vardy của hiện tại đã khác xưa. Những ngày tháng tiêu thụ đồ uống có cồn hay các thói quen có hại đã lùi sâu vào dĩ vãng. Ở tuổi 39, anh học cách lắng nghe cơ thể mình nhiều hơn để thích nghi với môi trường bóng đá đỉnh cao tại Ý. Dù chấn thương đôi khi cản trở, nhưng khát khao cạnh tranh của anh vẫn vẹn nguyên.

Khi được hỏi về việc chuyển sang làm công tác huấn luyện sau khi giải nghệ, Vardy lập tức phủ nhận: "Quản lý ư? Không bao giờ. Họ phải ở sân tập lâu hơn cả cầu thủ. Tôi chưa bao giờ nghĩ xa đến thế". Anh vẫn duy trì triết lý sống cho hiện tại, hoàn thành tốt công việc hôm nay và chờ xem ngày mai mang lại điều gì.

Một hành trình không thể lặp lại

Một đời cầu thủ đầy thăng trầm là quá đủ với anh.
Một đời cầu thủ đầy thăng trầm là quá đủ với anh.

Trong thời đại bóng đá được lập trình sẵn từ các học viện, Jamie Vardy giống như một dấu gạch nối thú vị giữa quá khứ và hiện tại. Anh là minh chứng cho thấy bóng đá vẫn còn chỗ cho những câu chuyện đời thường nhưng vĩ đại, nơi một người lao động có thể vươn mình trở thành biểu tượng của giải đấu hấp dẫn nhất hành tinh.

"Sẽ không có bất cứ sự hối tiếc nào, tuyệt đối không," anh khẳng định. Nhưng khi được hỏi liệu có muốn làm lại tất cả một lần nữa, anh thẳng thắn: "Không!". Một hành trình đầy thăng trầm là quá đủ cho một đời cầu thủ. Jamie Vardy đã sống và cống hiến hết mình, để lại một di sản độc đáo mà có lẽ bóng đá thế giới sẽ còn rất lâu nữa mới tìm thấy một hình mẫu tương tự.