Không chỉ gây ấn tượng về mặt chiến thuật trên sân cỏ, cách quản lý nhân sự mềm mỏng nhưng hiệu quả của Carrick tại Man Utd còn đang làm lu mờ hoàn toàn triều đại kỷ luật thép của người tiền nhiệm Ruben Amorim.
Sự khác biệt giữa hai vị chiến lược gia này đã quá rõ ràng trên sân cỏ, từ việc hồi sinh Kobbie Mainoo, Bruno Fernandes cho đến khắc phục những điểm yếu trong khâu triển khai bóng hay chống phản công. Tuy nhiên, một chi tiết ít được chú ý nhưng lại phản ánh sâu sắc sự thay đổi tại Old Trafford chính là cách Carrick xử lý quãng nghỉ của các cầu thủ.
Dưới thời Amorim, phòng thay đồ Man Utd được siết chặt bởi những quy tắc "không thể thương lượng". Điển hình là vào mùa giải trước, trong quãng nghỉ dài giữa các trận đấu (như dịp FIFA Days), Amorim đã áp đặt lệnh cấm các cầu thủ đi nghỉ mát.
Quy định hà khắc đó từng đẩy những ngôi sao như Casemiro hay Marcus Rashford vào tâm bão chỉ trích khi họ bị phát hiện có mặt tại Mỹ trong thời gian đó. Không phải ngẫu nhiên mà mối quan hệ giữa Rashford và Amorim rạn nứt, hay Casemiro phải chật vật tìm lại chỗ đứng. Sự cứng nhắc thiếu cân bằng đã tạo ra những vết nứt ngầm trong nội bộ đội bóng.
Ngược lại, Michael Carrick đã chọn một hướng đi hoàn toàn khác. Theo Manchester Evening News, Carrick đã nới lỏng quy định này, cho phép các cầu thủ như Senne Lammens hay Bruno Fernandes trở về quê nhà để thăm gia đình và tận hưởng không khí ấm cúng. Ông hiểu rằng sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống, giữa kỷ luật và thư giãn là chìa khóa để duy trì tinh thần hưng phấn cho các học trò.
Và "canh bạc" trao niềm tin của Carrick đã được đền đáp xứng đáng, thậm chí theo cách mà ông cũng không ngờ tới. Thay vì xả hơi buông thả, các cầu thủ trẻ như Ayden Heaven và Leny Yoro đã tự nguyện sử dụng kỳ nghỉ được phê duyệt để đến Dubai tham gia một trại huấn luyện thời tiết ấm áp. Không ai ép buộc họ phải làm điều đó, nhưng chính sự tin tưởng và tự do mà Carrick trao cho đã khơi dậy ý thức chuyên nghiệp và sự cam kết cống hiến từ các cầu thủ.
Hành động của Heaven và Yoro là minh chứng rõ nét nhất cho thấy sự thay đổi của Carrick đang đi đúng hướng. Ông biết khi nào cần nghiêm khắc và khi nào nên thả lỏng. Trong khi Amorim luôn giữ chặt dây cương, Carrick lại chọn cách nới lỏng đôi chút để các cầu thủ cảm thấy thoải mái và tự giác hơn.
Tất nhiên, thách thức với Carrick là phải đảm bảo ông cũng đủ cứng rắn để siết lại kỷ luật nếu có bất kỳ ai lợi dụng sự thoải mái này. Nhưng cho đến lúc này, sự mềm mỏng của ông đang chứng minh hiệu quả vượt trội so với chế độ khắc nghiệt của người tiền nhiệm.
Nếu độc giả muốn tìm hiểu về Michael Carrick, đừng bỏ lỡ bài viết Chân dung Michael Carrick: Trở lại và dẫn lối Man United.