Ngày Chủ nhật vừa qua tại sân vận động Tottenham Hotspur mang lại một cảm giác kỳ lạ, gợi nhớ về thời điểm này một năm trước. Dù không có xe buýt mui trần diễu hành hay chiếc cúp nào trên sân, nhưng hàng nghìn người hâm mộ đã tràn ra đường với khói xanh trắng, hò hét tên huấn luyện viên Roberto De Zerbi. Những giọt nước mắt đã rơi từ ban huấn luyện đến cầu thủ. Đó là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm tột cùng, bởi tất cả đều hiểu một sự thật: De Zerbi đã cứu Tottenham khỏi một thảm họa nhục nhã mang tên xuống hạng.
Việc giành được 11 điểm trong 6 trận cuối cùng, giữa bối cảnh khủng hoảng niềm tin và bão chấn thương, là một kỳ tích của De Zerbi. Ông đã gắn kết một câu lạc bộ đang tan vỡ bằng sự lạc quan mãnh liệt và cá tính khác biệt. Nhưng hãy nhìn vào bức tranh lớn hơn: đây vẫn là một mùa giải thảm họa.
Việc một đội bóng có doanh thu lớn thứ năm tại Anh và thứ chín tại châu Âu, sở hữu sân vận động hiện đại bậc nhất, lại phải chiến đấu để trụ hạng đến tận tháng Năm là một điều không thể chấp nhận được. Việc để thua tới 17 trận trong hai mùa giải liên tiếp và chỉ thắng vỏn vẹn 3 trận sân nhà mùa này là một nỗi hổ thẹn đối với truyền thống của Spurs.
Mùa giải 2025-26 lẽ ra phải là một khởi đầu mới đầy hứa hẹn. Sau khi chia tay Ange Postecoglou, ban lãnh đạo đã bổ nhiệm Thomas Frank với hy vọng sự thực dụng của ông sẽ giúp hàng thủ trở nên vững chắc. Tuy nhiên, việc từ bỏ lối chơi tấn công mà các cầu thủ tin tưởng đã vô tình phá hủy bản sắc của đội bóng. Frank chỉ thắng được 7 trong số 26 trận dẫn dắt, bất lực trong việc áp đặt kỷ luật lên một phòng thay đồ đầy những cá tính khó bảo.
Sự bất ổn còn lan rộng đến thượng tầng câu lạc bộ. Bước ngoặt lớn nhất xảy ra vào đầu tháng 9 năm 2025, khi Daniel Levy – người điều hành câu lạc bộ trong suốt 25 năm – bị gia đình Lewis sa thải một cách đột ngột. Sự ra đi của người nắm giữ mọi quyền lực từ ký hợp đồng cầu thủ đến tài chính đã khiến Tottenham rơi vào trạng thái mất phương hướng. Cấu trúc mới được hình thành dưới thời CEO Vinai Venkatesham và các giám đốc thể thao Johan Lange, Fabio Paratici được The Athletic mô tả giống như việc "vừa bay vừa sửa máy bay". Quyền lực bị phân tán khiến câu lạc bộ phản ứng chậm chạp trước các cuộc khủng hoảng.
Về nhân sự, đội hình của Spurs đã suy yếu đáng kể sau khi mất Harry Kane năm 2023 và Son Heung-min vào hè 2025. Những nỗ lực chiêu mộ Eberechi Eze thất bại càng làm tăng thêm sự phẫn nộ từ người hâm mộ. Dù đã đưa về Mohammed Kudus, Xavi Simons và mượn Randal Kolo Muani, nhưng sự thiếu hụt chất lượng và những ca chấn thương của Dejan Kulusevski hay James Maddison đã khiến hàng công trở nên vô hại.
Sau khi sa thải Thomas Frank vào tháng 2, sai lầm tiếp theo của ban lãnh đạo là bổ nhiệm Igor Tudor. Vị chiến lược gia này không có kinh nghiệm tại Anh và hoàn toàn thất bại trong việc vực dậy tinh thần cầu thủ. Tottenham đã lãng phí 5 trận đấu quan trọng dưới thời Tudor trước khi phải cầu cứu De Zerbi vào cuối tháng 3.
De Zerbi chỉ bắt đầu buổi tập đầu tiên vào đầu tháng 4, nhưng ông đã làm được điều mà không ai làm được: giải phóng tâm lý cho các cầu thủ. Bằng cách đóng vai trò một "người anh, người cha" hơn là một huấn luyện viên, ông đã khơi dậy lòng tự trọng và tinh thần chiến đấu.
Những chiến thắng trước Wolves, Aston Villa và Everton là minh chứng cho thấy khi có một nhà lãnh đạo đúng đắn, Spurs vẫn là một tập thể đáng gờm. De Zerbi đã cứu lấy phẩm giá của Tottenham vào phút chót, nhưng sự hỗn loạn của mùa giải này là một bài học đắt giá mà câu lạc bộ không bao giờ được phép lặp lại.