Tiếng còi mãn cuộc vang lên tại sân vận động MetLife cũng là lúc Neymar gục ngã xuống mặt cỏ. Anh ôm đầu và bật khóc nức nở. Đó không chỉ là giọt nước mắt cho thất bại 1-2 của đội tuyển Brazil trước Na Uy tại vòng 16 đội World Cup 2026, mà còn là lời chia tay đầy cay đắng khép lại sự nghiệp thi đấu quốc tế của một trong những số 10 vĩ đại nhất lịch sử bóng đá xứ sở Samba.
Trong trận đấu sinh tử với Na Uy, Brazil đã phải trả giá đắt cho việc bỏ lỡ một quả phạt đền trong hiệp một. Cú đúp rực sáng của tiền đạo Erling Haaland đã đẩy "Selecao" vào thế chân tường. Phải đến phút 67, huấn luyện viên trưởng Carlo Ancelotti mới tung Neymar vào sân với hy vọng lật ngược thế cờ.
Nhưng ở tuổi 34 và thể lực đã bị bào mòn bởi những chấn thương dai dẳng, sự hiện diện của anh trên mặt cỏ là không đủ để xoay chuyển tình thế.
Dấu ấn duy nhất của Neymar là cú sút phạt đền thành công ở phút 96. Bàn thắng này giúp anh nâng cao kỷ lục ghi bàn mọi thời đại cho đội tuyển Brazil lên con số 80, nhưng nó chỉ mang ý nghĩa danh dự muộn màng. Trận đấu khép lại, và di sản của Neymar tại đấu trường World Cup cũng chính thức dừng lại ở đó.
Có một sự trớ trêu đầy tính định mệnh trong cái kết của siêu sao người Brazil. Sân vận động MetLife ở New Jersey, nơi chứng kiến những giọt nước mắt chia tay của anh ngày hôm nay, cũng chính là nơi khởi nguồn cho tất cả.
Mười sáu năm trước, vào tháng 8 năm 2010, một chàng thiếu niên 18 tuổi gầy gò mang tên Neymar đã có trận ra mắt đội tuyển quốc gia trong trận giao hữu với Mỹ. Ngày hôm đó, anh đánh dấu màn chào sân của mình bằng bàn thắng mở tỷ số giúp Brazil chiến thắng 2-0.
Bắt đầu tại MetLife bằng một bàn thắng và nụ cười rạng rỡ, kết thúc cũng tại MetLife bằng một bàn thắng nhưng lại đẫm nước mắt. Một vòng lặp hoàn hảo, trọn vẹn nhưng lại chất chứa quá nhiều sự tiếc nuối cho một tài năng thiên bẩm.
Thực tế, việc Neymar có mặt tại World Cup 2026 đã là một phép màu. Kể từ năm 2023, anh không được triệu tập lên tuyển do bị chấn thương hành hạ liên miên. Bản thân anh cũng từng nghĩ rằng sự nghiệp quốc tế của mình đã sớm chấm dứt. Tuy nhiên, Carlo Ancelotti đã tạo ra một bất ngờ lớn khi điền tên Neymar vào danh sách đến Bắc Mỹ.
Ngày nhận tin, Neymar đã khóc vì hạnh phúc. Tại giải đấu này, vai trò của anh đã thay đổi. Anh không còn là hạt nhân gánh vác toàn bộ hàng công, mà lùi lại đóng vai trò là điểm tựa tinh thần vững chắc. Người đàn em Vinicius Junior thậm chí đã trao lại chiếc áo số 10 huyền thoại để tri ân người đàn anh.
Dù bỏ lỡ hai trận vòng bảng đầu tiên và chỉ đá 14 phút trong chiến thắng 3-0 trước Scotland, sự nỗ lực vươn lên nghịch cảnh của Neymar để có mặt trên đất Mỹ đã là một chiến thắng vĩ đại của ý chí.
Nhìn lại di sản của Neymar cùng tuyển Brazil, đó là một hành trình rực rỡ nhưng cũng đầy rẫy những nỗi đau đớn. Từng được kỳ vọng là "truyền nhân của Pele", Neymar gánh trên vai trọng trách mang về chức vô địch thế giới lần thứ sáu cho bóng đá nước nhà.
Nhưng sân chơi World Cup với anh dường như luôn tồn tại một lời nguyền, đỉnh điểm là chấn thương gãy xương lưng kinh hoàng trên sân nhà vào năm 2014. Dù đã cống hiến mọi thứ, giành được chức vô địch Confederations Cup 2013 và Huy chương Vàng Olympic 2016, Neymar lại lỡ hẹn với những danh hiệu cao quý nhất ở cấp độ đội tuyển.
4 kỳ World Cup và 2 kỳ Olympic, Neymar đã đi một chặng đường rất dài. Anh rời đi với tư cách là chân sút vĩ đại nhất lịch sử đội tuyển, một cầu thủ tài hoa bậc nhất thế hệ của mình, nhưng lại mang một thanh xuân dang dở với chiếc cúp vàng thế giới chưa một lần được chạm tới.
Nếu muốn tìm hiểu thêm về đội bóng có biệt danh "Selecao", bạn đọc có thể tham khảo bài viết Hồ sơ tuyển Brazil ở World Cup 2026: Nỗi lo Neymar, niềm hy vọng Vinicius.