Dù đối mặt với điều kiện thời tiết khắc nghiệt tại Miami và những xáo trộn nhân sự ở tuyến giữa, bộ đôi tiền vệ trẻ này đều để lại dấu ấn trong chiến thắng của tuyển Anh trước Na Uy, mang đến những lời giải mới cho chiến lược gia người Đức trước trận bán kết gặp Argentina.
Sự kiệt quệ tại Miami và nỗ lực bền bỉ của Anderson
Elliot Anderson hoàn toàn có thể được thông cảm nếu anh cần thêm thời gian để hồi phục sau những nỗ lực tột cùng dưới cái nóng ngột ngạt của Miami. Khi bản hợp đồng kỷ lục mới của Manchester City chia sẻ về chiến thắng trong hiệp phụ của tuyển Anh trước Na Uy với phóng viên John Murray của kênh BBC Radio 5 Live, sự mệt mỏi thuần túy hiển hiện rõ ràng trên gương mặt anh.
“Mọi chuyện quá khó khăn. Thực sự rất khó khăn,” Anderson cho biết. Tiền vệ này đã di chuyển quãng đường lên tới 14.8km trong điều kiện độ ẩm cao, nhiều nhất trong số các cầu thủ Anh và vượt qua cả người đội trưởng Harry Kane vài trăm mét. “Tôi đã bị chuột rút vài lần trong hiệp phụ. Nhưng tinh thần chiến đấu mà toàn đội thể hiện thật tuyệt vời để trở thành một phần trong đó. Người hâm mộ nên tự hào về tinh thần chiến đấu và sự quyết tâm mà chúng tôi đã phơi bày.”
Trong khi Jude Bellingham chiếm trọn các dòng tít trên các trang báo, thì người trưởng thành từ học viện Wallsend Boys Club, cái nôi từng sản sinh ra 8 tuyển thủ quốc gia Anh bao gồm Alan Shearer và Michael Carrick, vừa trải qua trận đấu hay nhất kể từ khi bước lên từ đội U21.
Màn trình diễn đó diễn ra trong bối cảnh anh phải đảm nhận ít nhất bốn vai trò khác nhau trong trận đấu, khi Thomas Tuchel liên tục thay đổi tuyến giữa sau khi phải rút Declan Rice ra nghỉ ở hiệp một do tiền vệ này gặp vấn đề về chấn thương và bị ốm.
Morgan Rogers cuối cùng đã lấp đầy khoảng trống đó sau những thử nghiệm ngắn ngủi của Tuchel khi xếp Reece James rồi đến Bellingham đá cặp với Anderson. Bất chấp những xáo trộn ấy, Anderson vẫn duy trì sự ổn định xuyên suốt trận đấu và hoàn thành 87 đường chuyền với tỷ lệ chính xác lên tới 94%.
Anh cũng góp công vào bàn gỡ hòa của tuyển Anh, sau khi bóng dường như chạm vào sợi dây cáp truyền hình treo lơ lửng trên không từ quả phát bóng lên của Na Uy, Anderson tận dụng lợi thế may mắn này để bứt tốc bên cánh trái, phối hợp với Anthony Gordon và tạo điều kiện cho Bellingham ghi bàn.
Từ số 10 hào hoa đến vị trí tiền vệ trục của tuyển Anh
Có một sự trùng hợp khi Anthony Barry, trợ lý của Tuchel, từng gọi Anderson là “một món quà rơi xuống từ trên trời”. Tại giải vô địch U21 châu Âu mùa hè năm ngoái ở Slovakia, Anderson đã nổi lên như một ứng viên sáng giá cho một suất ở đội tuyển Anh khi đảm nhận vai trò tiền vệ trục, giúp lứa trẻ giành chức vô địch thứ hai liên tiếp.
Từng chơi ở vị trí số 10 trong các đội trẻ của Newcastle, kỹ thuật và cảm giác bóng thanh thoát đã hỗ trợ rất nhiều cho Anderson khi chuyển sang đá thấp hơn ở cả cấp độ câu lạc bộ lẫn đội tuyển quốc gia. Tuy nhiên, dù sở hữu thể hình và thể lực lý chính Anderson cũng thừa nhận anh không thể tự mình làm hết mọi việc:
“Chúng tôi lẽ ra đã có thể tự làm mọi chuyện dễ dàng hơn nếu kiểm soát bóng nhiều hơn và không phải chạy nhiều đến thế,” Anderson nhận định. “Chúng tôi có thể làm tốt hơn. Có những thời điểm toàn đội chơi tốt, nhưng cũng có những lúc chúng tôi đá chưa ổn.”
“Nhưng đó là bóng đá. Đôi khi bạn đặt ra kế hoạch nhưng toàn đội lại không thể thực hiện đúng. Dù vậy, vẫn có những tia sáng lóe lên, và một khi chúng tôi vận hành đúng quỹ đạo, tôi nghĩ tuyển Anh sẽ rất đáng sợ.”
Bài toán Declan Rice và giải pháp mang tên Morgan Rogers
Declan Rice được kỳ vọng sẽ trở lại đá cặp với Anderson trong trận bán kết với Argentina vào thứ Năm. Trước đó, Tuchel tiết lộ tiền vệ của Arsenal đã phải nằm trên giường bệnh phần lớn thời gian trong 3 ngày chuẩn bị cho trận đấu với Na Uy. Hiện tại, thể lực của Rice vẫn là mối bận tâm lớn khi anh đến với World Cup cùng chấn thương lưng và chưa thể hoạt động với 100% phong độ.
Điều này buộc Tuchel phải đảo ngược vai trò thông thường của hai tiền vệ khi đẩy Anderson chơi cao hơn, đồng thời tìm kiếm phương án thay thế khi Rice xuống sức. Dù sở hữu nhiều cầu thủ đá số 10 trong bối cảnh vắng Cole Palmer và Phil Foden, Tuchel dường như không mặn mà với phương án sử dụng lựa chọn thay thế tự nhiên nhất cho Rice là Kobbie Mainoo. Thay vào đó, ông từng thử nghiệm Eberechi Eze ở vị trí lùi sâu trong các trận gặp Ghana và Panama nhưng chỉ đạt kết quả ở mức trung bình.
Cuối cùng, chính Morgan Rogers, tiền đạo của Aston Villa, người đang được đồn đoán có mức giá chuyển nhượng vượt quá 100 triệu bảng trước sự quan tâm của Arsenal, đã được xếp đá cặp cùng Anderson. Chính từ cú sút ngoài vòng cấm của Rogers đã dẫn đến bàn thắng quyết định của Bellingham trong hiệp phụ, và Tuchel đặc biệt nhắc đến chi tiết này:
“Chúng tôi đã để Morgan Rogers chơi ở vị trí số 8 và đảm nhận vai trò phòng ngự trong sơ đồ hai số 6,” Tuchel cho biết. “Cậu ấy là một trong những cầu thủ chìa khóa của tôi. Tôi vô cùng hạnh phúc với màn trình diễn này. Rogers đã có một bước tiến lớn, giống như tất cả các cầu thủ dự bị khác, nhưng đặc biệt là Morgan trong một vai trò hoàn toàn mới, tuyệt đối đỉnh cao.”
Sự gắn kết từ quá khứ hướng tới mục tiêu tối thượng
Mùa giải trước, Rogers đã ghi 18 bàn thắng cho Aston Villa khi chủ yếu thi đấu ở vị trí số 10. Sự khiêm nhường cùng khả năng thích nghi của anh đã góp phần giúp Jude Bellingham tỏa sáng.
Mối quan hệ của bộ đôi này cũng vừa được tôn vinh qua một bức tranh tường vào cuối tuần qua tại quê nhà Halesowen của Rogers, mô tả cảnh hai cầu thủ đang ăn món khoai tây chiên màu cam, một đặc sản của vùng Black Country.
Sau gần một thập kỷ đồng hành từ đội U15 Anh, Anderson và Rogers giờ đứng trước cơ hội cùng nhau chinh phục danh hiệu lớn nhất của bóng đá thế giới. Trước mắt họ là trận bán kết với Argentina và thêm một cơ hội để chứng minh giá trị trong những tính toán chiến thuật của Thomas Tuchel.