Cô gái Quảng Ninh cưới chồng Hàn hơn 21 tuổi, sinh 3 con vẫn cuốn hút, được bố mẹ chồng tặng nhà đứng tên mình

Từ một cuộc gặp mà cô chỉ định kéo dài đúng 5 phút, Ngô Thị Thương nên duyên với người đàn ông Hàn Quốc hơn mình 21 tuổi. Sau hơn 10 năm chung sống, điều khiến cô trân trọng nhất không phải vật chất mà là sự bình yên, cách chồng chăm sóc vợ con và tình yêu mà gia đình chồng dành cho cô.

Ngô Thị Thương (tên Hàn Quốc là Kim Soo Hee, 32 tuổi, quê Quảng Ninh) hiện sinh sống và làm việc tại Hàn Quốc. Cô và chồng, anh Kim Hong Ki (53 tuổi, người Hàn Quốc), đã có hơn một thập kỷ đồng hành và có với nhau một cô con gái 9 tuổi.

Nhìn cuộc sống hiện tại, ít ai biết chuyện tình của họ bắt đầu từ một cuộc mai mối mà Thương từng nhất quyết từ chối.

Thời điểm đó, cô được người quen giới thiệu cho một người đàn ông Hàn Quốc. Thương được xem ảnh của anh trước nhưng đó lại là ảnh chứng minh thư nên gương mặt anh trông khá dữ. Ấn tượng đầu tiên ấy khiến cô lập tức nói không.

Trong khi đó, anh Kim Hong Ki khi về Việt Nam đã gặp gần 30 người được giới thiệu nhưng không ai khiến anh muốn tiến xa hơn. Sau khi nhìn thấy ảnh Thương, anh lại nhất định muốn gặp cô một lần.

Người quen gọi cho Thương lúc 10 giờ sáng, cô từ chối. Đến 11 giờ 30, cô tiếp tục tìm lý do để không đi. Khoảng 14 giờ, người này gọi lần thứ 3 và thuyết phục: "Anh ấy gặp gần 30 người rồi mà vẫn không ưng ai. Bây giờ anh chỉ muốn gặp em thôi. Em cứ đến gặp mặt một lần rồi về cũng được, không ai bắt em phải đồng ý lấy anh ấy đâu”.

Cuối cùng, Thương đồng ý vì không muốn từ chối quá nhiều lần. “Trong đầu lúc đó tôi nghĩ thôi thì đến gặp đúng 5 phút rồi về”, cô nhớ lại.

Tháng 10/2015, cô đến cuộc hẹn trong bộ quần áo đi làm với dáng vẻ giản dị nhất của mình. Không chuẩn bị trước, không trang điểm phấn son, thậm chí móng tay còn đen vì vết dầu mỡ, lòng bàn tay bong tróc vì công việc rửa chén bát. Cô thậm chí còn mang theo cả mùi dầu mỡ và mắm tôm trên người. Thế nhưng cuộc gặp ấy lại khiến mọi dự định ban đầu thay đổi.

Người mở cửa đón cô không giống người đàn ông có gương mặt “hơi ác” trong tấm ảnh chứng minh thư. Trước mắt Thương là một người đàn ông có nụ cười rạng rỡ, hàm răng trắng đều, sống mũi cao, lúm đồng tiền nhẹ và gương mặt hiền lành, ấm áp.

Điều đặc biệt hơn xảy ra trong lúc trò chuyện. Vì hai người chưa biết ngôn ngữ của nhau, mọi giao tiếp đều phải nhờ người quen phiên dịch. Bất ngờ, anh cầm lấy tay cô, nhìn thật lâu vào những vết dầu mỡ và phần da bong tróc trên đôi bàn tay ấy. Rồi anh nắm chặt lấy tay cô và nói: "Anh không muốn em phải khổ như thế này nữa. Chỉ cần em đồng ý kết hôn với anh, sau này em không cần phải rửa bát, không cần phải nấu cơm. Anh sẽ lo cho em tất cả”.

Đến bây giờ, mỗi khi nhắc lại câu chuyện ấy, Thương vẫn xúc động. Ban đầu cô không hoàn toàn tin lời anh. Anh nói mình không uống rượu bia, không hút thuốc, không uống cà phê, nhưng Thương nghĩ có lẽ những lời nói đó chỉ để khiến cô yên tâm. Điều thực sự khiến cô mở lòng lại đến từ một điểm chung khác: đó là cả hai đều từng trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ. 

Thương chia sẻ rằng, sau những tổn thương từ cuộc hôn nhân trước, cô gần như mất niềm tin vào tình yêu. Cô chỉ muốn rời đến một nơi thật xa, bỏ lại quá khứ phía sau và bắt đầu lại cuộc đời. Nhưng, rồi duyên số đưa cô gặp anh Kim Hong Ki.

“Lúc đó tôi như nhìn thấy chính mình trong câu chuyện của anh. Tôi cũng từng đổ vỡ, chỉ khác là tôi không có đủ điều kiện để tự mình nuôi con. Có lẽ chính sự đồng cảm ấy đã chạm đến trái tim tôi”, Thương chia sẻ.

Cũng bởi vậy, cô không quan tâm anh có tài sản, nhà cửa hay điều kiện kinh tế như thế nào. Sau những gì đã trải qua, Thương chỉ mong gặp được một người thật lòng thương mình và đối xử tử tế. Cô không đặt quá nhiều kỳ vọng vào cuộc hôn nhân mới, chỉ nghĩ đơn giản rằng nếu gặp đúng người, cô sẽ thử bước tiếp và bắt đầu lại.

Trong khi đó, anh Kim Hong Ki từng chia sẻ với Thương rằng trước khi gặp cô, anh đã gặp nhiều người phụ nữ xinh đẹp, chỉn chu và có cuộc sống ổn định. Nhưng ở Thương, anh lại nhìn thấy một người phụ nữ đã trải qua nhiều tổn thương và khiến anh muốn được đồng hành, chở che.

Sự đồng cảm từ những đổ vỡ trong quá khứ, cùng cách đối phương nhìn thấy và trân trọng những tổn thương của mình, cuối cùng đã khiến Thương quyết định mở lòng, tiến tới hôn nhân với anh.

Cô gọi điện về cho bố và đưa anh về ra mắt gia đình. Người bố khi ấy không khỏi lo lắng khi con gái vừa trải qua một cuộc hôn nhân không trọn vẹn đã quyết định kết hôn với một người đàn ông ở một đất nước xa lạ. Ông khuyên con gái suy nghĩ thật kỹ bởi nếu sang Hàn Quốc một mình mà xảy ra chuyện, gia đình ở Việt Nam sẽ khó có thể giúp đỡ. Nhưng, Thương vẫn giữ nguyên quyết định của mình.

Một buổi đính hôn nhỏ được tổ chức ngay sau đó với sự chứng kiến của gia đình và bạn bè. Hai người trao nhẫn rồi anh trở lại Hàn Quốc tiếp tục công việc, còn cô ở Việt Nam chờ ngày sang một đất nước mới để bắt đầu cuộc sống cùng người đàn ông mình đã lựa chọn.

Bước vào cuộc hôn nhân thứ 2, cả Thương và chồng đều không còn coi một đám cưới hoành tráng là điều quyết định hạnh phúc. Hai người chỉ tổ chức một buổi lễ đính hôn nhỏ, chụp ảnh cưới để lưu giữ kỷ niệm và đăng ký kết hôn. Với họ, điều quan trọng không nằm ở hình thức của ngày cưới mà là những gì xảy ra sau đó.

Và giờ đây, hơn 10 năm kể từ ngày về chung một nhà, Thương càng tin rằng quyết định năm xưa của mình là đúng. Bởi tình yêu mà cô nhận được từ chồng không nằm ở những lời nói ngọt ngào, mà được thể hiện qua những điều rất giản dị trong cuộc sống hằng ngày.

Anh thường dậy sớm chuẩn bị cơm, giặt giũ, phơi quần áo, lo đồ đạc cho các con rồi đưa con đi học trước khi đi làm. Buổi tối, khi Thương trở về sau một ngày làm việc, anh lại vào bếp chuẩn bị cơm, chờ vợ ăn xong rồi rửa bát và tiếp tục chăm sóc các con.

Có khoảng thời gian Thương ở nhà chăm con suốt 5 năm. Dù cô không đi làm, chồng chưa bao giờ coi việc nhà hay chăm con là trách nhiệm riêng của vợ. Sau giờ làm, anh vẫn vào bếp, rửa bát, giặt quần áo và cùng vợ chăm các con. Với Thương, những việc tưởng như rất nhỏ ấy lại chính là cách chồng âm thầm nói rằng anh luôn ở bên và sẵn sàng sẻ chia mọi việc cùng cô.

Thương cho biết thêm, ông xã cô không phải mẫu đàn ông thường xuyên nói những câu ngọt ngào hay tạo ra những màn lãng mạn bất ngờ. Nhưng mỗi khi cô đau vai gáy, đau lưng, dù bản thân cũng mệt sau một ngày làm việc, anh vẫn sẵn sàng massage cho cô hàng giờ.

Thời gian Thương mang thai cũng vậy. Từ khi biết vợ có em bé cho đến lúc sinh, anh thường tắm, gội đầu và sấy tóc cho cô vì sợ bụng ngày càng lớn sẽ khiến vợ khó cúi người. Sau khi con chào đời, suốt những năm đầu, anh còn kiên trì giặt tay quần áo cho con dù trong nhà đã có máy giặt, chỉ vì muốn quần áo của trẻ nhỏ được sạch sẽ.

Có một biến cố khiến Thương càng thấm thía tình cảm của chồng và gia đình chồng. Năm 2021, cô bất ngờ mất khả năng đi lại, phải nằm liệt giường suốt khoảng 6 tháng và đi nhiều bệnh viện mới tìm được nguyên nhân. Trong thời gian ấy, chồng đi làm về lại tắm rửa, gội đầu, chăm sóc vợ; mẹ chồng dù tuổi cao, đau chân vẫn mang cơm đến tận giường cho cô mỗi ngày, còn bố chồng thay cô đưa đón các con đi học.

Có lúc cảm thấy mình trở thành gánh nặng, Thương từng đề nghị ly hôn để trở về Việt Nam. Nhưng chồng nhất quyết không đồng ý, chỉ động viên cô cố gắng điều trị, mọi chuyện còn lại đã có gia đình cùng san sẻ. Sau biến cố ấy, Thương càng hiểu rằng tình yêu không nằm ở những lời nói lãng mạn, mà là khi mình yếu đuối nhất vẫn có người ở bên và không bỏ cuộc.

Về tài chính, khi Thương ở nhà chăm con, chồng là người đảm nhận các khoản chi tiêu trong gia đình. Sau khi cô đi làm, anh cũng không yêu cầu vợ phải lấy tiền lương để trang trải sinh hoạt chung. Ngược lại, anh thường động viên cô tiết kiệm tiền cho riêng mình. Bởi, anh sợ một ngày mình không còn ở bên, cô sẽ gặp khó khăn về kinh tế. Bên cạnh đó, mỗi tháng anh hỗ trợ thêm 20 triệu đồng để Thương đưa vào quỹ tiết kiệm, đồng thời chủ động gửi tiền để cô có thể chăm lo cho 2 ông bà, bố và 2 con ở Việt Nam.

Với Thương, điều khiến cô trân trọng không chỉ là khoản tiền chồng dành cho mình, mà còn là cách anh luôn nghĩ đến những người quan trọng với vợ và muốn cô có sự chủ động về tài chính trong tương lai. “Anh làm như vậy không phải để quản lý tiền của tôi, mà muốn tạo động lực để tôi có thói quen tích lũy và biết cách chi tiêu hợp lý hơn. Anh chỉ mong sau này, dù có chuyện gì xảy ra, tôi vẫn có một khoản riêng để lo cho bản thân và các con”, Thương chia sẻ.

Những năm đầu hôn nhân, rào cản lớn nhất giữa hai vợ chồng Thương chính là ngôn ngữ. Khi mới sang Hàn Quốc, Thương chưa biết nhiều tiếng Hàn nên đôi khi hai người không thể hiểu hết ý của nhau. Cô chủ động học, tập viết, nhắn tin bằng tiếng Hàn, thậm chí có lúc dùng cả hình ảnh để diễn đạt suy nghĩ.

Về văn hóa và ẩm thực, hai người cũng có những khác biệt nhất định nhưng không biến chúng thành nguyên nhân gây xung đột. Khi nhớ món Việt, Thương rủ bạn bè về nhà nấu ăn. Những món có mùi vị đặc trưng như bún đậu mắm tôm cũng không khiến chồng khó chịu. Ngược lại, anh luôn vui vẻ đón tiếp bạn bè của vợ.

Khi xảy ra bất đồng, hai người không chọn cách im lặng hay kéo dài “chiến tranh lạnh”, mà ngồi lại để nói ra suy nghĩ, cảm xúc của mình và cùng tìm hướng giải quyết. Nhờ vậy, những khác biệt về ngôn ngữ, văn hóa hay cách sống cũng dần trở thành những điều cả hai cùng học cách thích nghi.

Và sau hơn 10 năm chung sống, Thương nhận ra rằng trong một cuộc hôn nhân khác quốc gia, điều quan trọng không phải là hai người có bao nhiêu khác biệt, mà là có sẵn sàng lắng nghe, thấu hiểu và thay đổi vì nhau hay không. Khi cả hai cùng nhường nhịn và vun đắp cho gia đình, những khoảng cách ấy cũng không còn là rào cản.

Thương chia sẻ, từ ngày cô sang làm dâu, bố mẹ chồng luôn yêu thương và chăm sóc cô như con gái. Chị chồng, các cháu và những thành viên khác trong gia đình cũng dành cho cô sự gần gũi, không tạo cảm giác phân biệt giữa con dâu người Hàn hay con dâu ngoại quốc.

Đặc biệt, sau hơn 10 năm làm dâu, bố mẹ chồng đã cho cô một khoản tiền và mua tặng cô một căn nhà đứng tên cô. Với Thương, món quà ấy không đơn thuần là một tài sản có giá trị, mà còn khiến cô cảm nhận được sự tin tưởng, yêu thương và công nhận của bố mẹ chồng dành cho mình.

Từng thiếu thốn tình cảm của mẹ từ khi mới 2 tuổi và đã trải qua một cuộc hôn nhân không trọn vẹn, Thương chưa từng nghĩ mình có thể gặp một gia đình chồng yêu thương mình đến vậy.

Bố mẹ chồng của chị Thương.

Vì chồng và nhà chồng đều quá tuyệt vời, nên Thương hoàn toàn không để tâm trước những lời bình luận kém duyên về tuổi tác của hai vợ chồng. Với cô, tuổi tác không phải yếu tố quyết định một cuộc hôn nhân. “Sau một lần hôn nhân đổ vỡ, tôi càng hiểu rằng cảm giác bình yên và hạnh phúc trong cuộc sống của mình mới là điều quan trọng nhất. Những lời nhận xét hay ý kiến từ bên ngoài, tôi vẫn tôn trọng, nhưng tôi không để những điều đó ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại.

Tôi lựa chọn tập trung vun đắp cho gia đình, cho những điều khiến bản thân cảm thấy vui vẻ và mãn nguyện. Cuộc sống này là do mình lựa chọn, chỉ cần mình cảm thấy hạnh phúc, cảm thấy sự lựa chọn của mình là đúng đắn thì đó mới là điều đáng quý. Còn những điều tiêu cực bên ngoài, tôi xin phép không để tâm quá nhiều”, Thương nói.

Bố chị Thương sang Hàn Quốc chơi.

Từ cuộc gặp mà cô từng nghĩ chỉ kéo dài 5 phút, Thương đã có một cuộc hôn nhân hơn một thập kỷ, một người chồng luôn đồng hành và một gia đình chồng yêu thương cô như người thân. Với người phụ nữ từng mất niềm tin vào tình yêu, có lẽ đó chính là cái kết đẹp nhất cho một lần dám bước tiếp.